-Mẹ khiếp, thì ra ngươi đã đặt nhiều đồ vật như vậy trong bản thiết kế, thế tại sao không nói ra, hiện tại lão Thất đã biến thành tội nhân rồi! Ngươi còn đặt đồ vật gì trên bản thiết kế nữa không, nói một lần luôn đi.
Tam ca có chút nóng nảy, hắn thật sự muốn tiến hành giáo dục Diệp Lãng một lần, giáo dục Diệp Lãng sau này có chuyện gì cũng phải nói lại cho rõ ràng, đừng có kiểu nói chuyện này thì quên đi chuyện khác.
-Còn có một chút cơ quan nhỏ, vào thời điểm khẩn cấp có thể sử dụng, đến lúc đó ta sẽ xử lý, chỉ cần Thất ca dựa theo bản vẽ làm là được.
Diệp Lãng ngơ ngác trả lời, mà hắn cũng không trả lời hết cho mọi người biết, trong đó còn thêm những thứ khác hay không.
Ai, nếu lão Thất biết rõ vấn đề này, nhất định sẽ đi tìm Diệp Lãng liều mạng với hắn!
-Chuyện ở đây có lẽ không sao cả, còn về chuyện Triệu Nhã Nhu, các ngươi chú ý là được, mà cũng không cần lo lắng! Cho dù nàng có thực lực đó, thế lực đầu tiên mà nàng đối phó chính là Chu Tước hoặc là Ella, thời điểm đến chúng ta, có lẽ đại lục đã nằm trong tay của nàng, cho dù chúng ta có làm gì, cũng không thể thay đổi được sự thật.
Diệp Lãng nói.
-Còn nữa, tuy nàng là nữ nhân biến thái, nhưng nàng là một hoàng đế tốt, điểm này các ngươi không cần phủ nhận, nàng đã cai trị con dân của nàng được an cư lạc nghiệp. Cuối cùng, chúng ta là thành thị trung lập!
Lời nói của Diệp Lãng đã làm cho mọi người ở đây nghĩ đến những chuyện trước đây không nghĩ qua, mà câu cuối cùng Diệp Lãng nói, đã làm cho mọi người khó hiểu, nhưng trong nhất thời bọn họ không nghĩ ra, nhưng đã có chút thay đổi trong cách nghĩ.
Rất nhiều năm sau, bọn họ mới hiểu được ý tứ của lời này, trung lập phải bao hàm rất nhiều thứ! Mà điểm trọng yếu nhất, muốn làm được trung lập, dù là khi nào, phải giữ vững lập trường, đó là công bằng.
Mà Diệp gia bây giờ, vẫn còn địch ý với Triệu Nhã Nhu, mà điều này đã làm cho lập trường của bọn họ bị lệch đi.
-Lão sư!
Lúc này, một thiếu nữ xinh đẹp khả ái xuất hiện trước mặt Diệp Lãng, nàng khom người hành lễ với Diệp Lãng, sau đó gọi một câu lão sư.