Sau khi mọi người xác nhận được chuyện này, tất cả ánh mắt của mọi người đều nhìn về Thất ca, ánh mắt kia tuyệt đối không quan hệ tới sự thân mật và không tín nhiệm, mà đó là ánh mắt muốn giết người.
Bọn họ đã biết vì Thất ca cải biến, đã làm cho mấy năm tu luyện tốt nhất trôi qua, đối với võ giả và ma pháp sư mà nói, đây là chuyện không thể tha thứ.
-Ha ha, ta lập tức đi sửa lại ngay...
Thất ca nhanh chóng chạy trốn, hắn biết nếu mình còn ở lại chỗ này, nhất định sẽ bị oán niệm của mọi người giết chết.
-Tiểu Thập Tam, ngươi cũng thế, có thứ tốt như vậy, tại sao ngươi không nói sớm!
Diệp Dực nhìn Thất ca rời đi, lắc đầu, oán trách Diệp Lãng không nói rõ ràng.
-Đây là bí mật, cũng không phải ta không muốn nói! Được rồi, sau này chúng ta sẽ không thảo luận nữa, ta còn một hạng mục lớn phải làm, sẽ được tiến hành ở phụ cận Hạo Nguyệt Hồ, các ngươi không có việc gì đừng nên tới gần chỗ đó, đúng rồi, đệ tử của ta nói sẽ đến nơi này, nàng có đến không?
Thời điểm Diệp Lãng nói xong lời cuối cùng, nhớ tới hắn có an bài đệ tử, không biết đệ tử của Diệp Lãng biết hắn không có lương tâm như vậy, có phiền muộn hay không.
-Đệ tử của ngươi? Người nào?
Bọn người Diệp Dực cũng không biết vấn đề này, cũng chưa từng nghe nói có đệ tử của Diệp Lãng tới.
Kỳ thật không phải đệ tử của hắn không tới, cũng không phải không có ai biết, mà người biết thì nghĩ rằng đây là đệ tử giả mạo, đã có không biết bao nhiêu người giả mạo có quan hệ để tới gần Diệp gia, cho nên người đệ tử này cũng bị phân vào loại đó.
Mà đệ tử của Diệp Lãng, một chút kinh nghiệm xã hội cũng không có, cho nên nàng không biết nên xử lý vấn đề này như thế nào.