Một quốc gia có quân đội không xâm lược người khác, đó không phải là quân đội chính quy!
Nhưng phải có tâm lý phòng bị người khác, đây là một đạo lý nhỏ nhưng có thể vận dụng trên phương diện quốc gia đại sự.
-Kỳ thật giải quyết chuyện này không khó, ta chắc chắn cũng không cần phải nói cho các ngươi, các ngươi đã biết nàng nắm giữ được kỹ thuật như vậy, vậy thì phải phái trinh sát đi qua, nàng không có khả năng mang thứ đó nắm giữ trong tay của mình! Đây là một đại công trình, cần rất nhiều người, mà càng nhiều người, thì các ngươi sẽ có cơ hội biết rõ tin tức, thậm chí có thể đạt được kỹ thuật của bọn họ.
Diệp Lãng vừa cười vừa nói, chuyện hắn nói, chắc chắn mỗi thế lực sẽ làm.
-Tiểu quỷ, vấn đề này đương nhiên chúng ta biết làm, nhưng muốn có được kỹ thuật của nàng, còn không bằng tìm ngươi, chỉ cần ngươi chế tạo ra thứ cho chúng ta đối phó với kỹ thuật của nàng là được.
Vào lúc này Diệp Dực lên tiếng nói, mà đây cũng là mục đích chủ yếu của hắn.
Kỳ thật, bọn họ cũng muốn biết, Diệp Lãng có kỹ thuật gì có thể đối phó với Triệu Nhã Nhu, bọn họ không cần đồ vật có thể xưng bá thiên hạ, chỉ cần bảo đảm yên ổn sống qua ngày là được rồi.
-Thứ có thể ứng phó với nàng thì có rất nhiều, hơn nữa ta đã sớm giao cho các ngươi rồi.
Diệp Lãng nói ra.
-Cái gì? Cho chúng ta rồi? Vào lúc nào, vì sao ta không biết?
Bọn người Diệp Thành Thiên rất kỳ quái, bọn họ không biết Diệp Lãng đã đưa ra cái gì, ít nhất là phương diện này thì không có.
-Không phải ta đã đưa cho các ngươi một bản thiết kế thành thị rồi sao, ta đã nói với các ngươi, phải dựa vào bản thiết kế này mà kiến thiết thành thị, và không được cải biến thứ gì trong đó.
Diệp Lãng nói ra.
-Ah, cái này à, ta... Ta đã sửa một ít...
Vào lúc này Thất ca lên tiếng, ngữ khí rất yếu ớt.