-Lão Tam, lúc nào các ngươi kết hôn?
Đột nhiên Diệp Dực nói ra một câu, làm cho mọi người cười sặc sụa, lão gia tử ah, tại sao ngay cả ngươi cũng tham gia náo nhiệt chứ.
-Gia gia, chúng ta không có gì...
Tam ca có chút vô lực.
-Hiện tại không có gì, không có nghĩa là sau này không có gì, Tam ca, có phải ngươi không dám theo đuổi người ta không, yên tâm, cứ giao cho ta, ta giúp ngươi!
Diệp Lãng tiếp tục nói.
-Cút! Đi chơi đi, ta sợ là ngươi sẽ dọa người ta sợ.
Tam ca giận dữ, nói.
-Ồ! Dọa sợ... Ta hiểu rồi! Các ngươi cứ tự làm quen đi.
Biểu lộ của Diệp Lãng rất mập mờ, ít nhất Tam ca cũng nói ra lời trong lòng của mình.
-Ha ha, Tam ca đừng thẹn thùng, có cần giúp đỡ thì cứ nói, chúng ta sẽ giúp ngươi! Mọi người sẽ tác thành cho hai người...
Vào lúc này Thất ca dùng tay đụng đụng vào Tam ca, biểu lộ trên mặt rất dâm đãng.
-Các ngươi... Nói chuyện đứng đắn được không, chuyện của Thập Tam còn nhiều lắm.
Tam ca bất đắc dĩ, đành phải nói sang chuyện khác, mà chiêu này rất hữu dụng, dù sao chuyện làm mọi người cảm thấy hứng thú nhất chính là Diệp Lãng.
-Ta có chuyện gì chứ?
Bộ dáng của Diệp Lãng ngơ ngác, hắn chẳng biết mình có chuyện gì để nói cả.
-Ngươi đừng giả bộ, ngươi có biết lần này ngươi đi ra ngoài có bao nhiêu oanh động không, nói đi, đoạn đường này ngươi đã làm những gì! Chuyện ở Chu Tước không cần phải nói, mơ hồ thần y ở Thánh thành là sao? Trước kia ngươi biết y thuật hay sao? Còn nữa, Thánh Nữ Hiên Viên băng, ngươi quen biết nàng thế nào...
Lúc này Tam ca đang tiếp tục thay đổi chủ đề.
-À, thì ra là những chuyện này, nếu bắt đầu nói ngay từ đầu, chỉ sợ ta nói ba ngày cũng không đủ!
Diệp Lãng lập tức chen ngang, những chuyện này cũng qua lâu rồi, chỉ sợ những chuyện này bọn Diệp Lam Vũ đã giải thích rõ ràng rồi, không cần mình nhiều lời.
-Tuy đã qua lâu, nhưng ta rất hiếu kỳ là Thập Tam ngươi học y thuật lúc nào, hơn nữa còn cao minh như vậy! Lại nói, lúc trước chúng ta bị thương, vì sao ngươi không chữa trị cho chúng ta.