Nhưng dù nói thế nào, Diệp Lãng cũng đã có vinh hạnh đặc biệt này, tuyệt đối làm cho tất cả mọi người ở đây cảm thấy hâm mộ, thậm chí là Long Cát công chúa, nàng cũng chưa từng được hoàng thái hậu sủng ái như vậy.
Nhưng mà, đem có lẽ mọi người cảm thấy Diệp Lãng thụ sủng nhược kinh(được sủng ái mà sợ), thời điểm tiến về phía trước, mọi người lập tức lùi lại nhường cho Diệp Lãng một lối đi.
...
Diệp Lãng ngây ngốc một hồi, trực tiếp ngồi xuống, tiếp tục nhìn về phía trước, giả bộ không nghe.
- Tiểu hỗn đản, ngươi dám giả bộ không nghe sao, người đâu, bắt hắn tới đây cho ta.
Trán của hoàng thái hậu lộ ra gân xanh, Diệp Lãng đã làm nàng tức giận.
Người giải Diệp Lãng biết rõ, đó là bởi vì Diệp Lãng không muốn đi, hoàn toàn không muốn đi!
Lý do? Ai mà biết chứ!
- Có chuyện gì? Hoàng thái hậu đại nhân...
Thời điểm Diệp Lãng nhìn thị vệ trước mặt, hắn liền bất đắc dĩ, hắn tựu lập tức hỏi hoàng thái hậu, điều này cũng chứng minh một điểm, đó là vừa rồi hắn giả bộ như không nghe thấy hoàng thái hậu nói, bằng không thì hắn cũng không hỏi lại hoàng thái hậu, bởi vì hắn không biết.
- Gọi là nãi nãi!
Hoàng thái hậu lập tức chen ngang lời nói của Diệp Lãng, đối với xưng hô này, hoàng thái hậu cảm thấy rất thân thiết, người khác có thể bỏ qua, nhưng ngươi là ngoại tôn bảo bối của ta.
- Ah, hoàng thái hậu nãi nãi, ngươi gọi ta có chuyện gì?
Diệp Lãng đổi các gọi, nhưng vẫn cảm thấy kỳ quái, nhưng không biết quái ở đâu, ít nhất hoàng thái hậu không tìm ra chỗ quái.
Tiểu tử, còn không phải quá rõ ràng sao? Ai bảo ngươi giả bộ không nghe thấy, đó không phỉa là khiêu khích lão nhân gia ta sao?
Vào lúc này, mọi người ở đây đều nhìn về phía Diệp Lãng, trong lòng có cảm giác cười trộm rất sảng khoái, nhưng đại đa số người ở đây đều muốn nhìn thấy vẻ ngoài kinh ngạc của Diệp Lãng.
- Ngươi cứ nói xem, không phải là ngươi giả bộ không nghe thấy sao?
Hoàng thái hậu hỏi lại.
- Hóa ra ngài vẫn nhận ra được a, ta còn tưởng rằng ta giả bộ rất giống.
Diệp Lãng nói ngơ ngác.
...
Ai nhìn không ra, rõ ràng như vậy, còn nữa, chuyện như vậy mà ngươi cũng dám nói!
- Chuyện này không nhìn ra, ta chính là đồ đần, ngươi tới đây cho ta!
Hoàng thái hậu tức giận, sao đó ngoắc vài cái, ý bảo Diệp Lãng tới đây nhanh lên.
- Không qua có được không, ta ở chỗ này cũng được mà.
Diệp Lãng hỏi dò, thần sắc rất yếu ớt, bộ dáng của hắn muốn nói: ta không muốn đi.
- Ta thì có gì mà ngươi phải sợ, đúng là...
Hoàng thái hậu nói.
- Không có gì, chỉ là phiền toái mà thôi... Lại nói, bị ngài nhìn chằm chằm vào, cũng là một chuyện phiền toái.
Diệp Lãng lắc đầu, rốt cục hắn lựa chọn đi tới bên cạnh hoàng thái hậu, mà hắn đã nói rất rõ ràng, nhưng hắn cảm thấy không đi càng phiền toái hơn.
Nói cách khác, hắn cảm thấy hoàng thái hậu, là một rắc rối!
- Đúng là tiểu hỗn đản, dám nói ta là một phiền toái, nhưng mà...
Hoàng thái hậu tức giận, thời điểm nàng nói tới cau cuối cùng, nàng không tiếp tục nói nữa, bởi vì chủ đề này nàng không muốn nói tiếp nữa.
Đi đến bên cạnh hoàng thái hậu, đúng là một rắc rối, biểu hiện thì rất phong quang, nhưng sau lưng phong quang này, nhất định là đủ loại phiền toái tìm đến, rất nhiều người không sợ phiền toái này, còn muốn đạt được cơ hội này, nhưng Diệp Lãng lại không muốn.
Đây là vấn đề được và mất, được và mất trong lòng của mỗi người đều khác nhau, có người sẽ cảm thấy cơ hội này được nhiều hơn xa mất, mà có người sẽ cảm thấy mất lớn hơn được rất nhiều.