Nhưng cũng phải biểu hiện một điểm, đó là hoàng đế không cho mẫu tử bọn họ làm việc quan trọng, bởi vì hắn đã biết hết chi tiết của bọn họ, biết rõ bọn họ không thể xuất ra chuyện gì ngoài ý muốn, kể cả chuyện trước đó, hắn cũng đã biết rõ thì có gì phải sợ bọn họ.
Lúc này, hoàng đế chỉ nhìn Diệp Lãng trên sân khấu, lắng nghe Diệp Lãng khảy đàn tỳ bà, thật sự không nghĩ tới, không nghĩ tới Diệp Lãng lại làm cho hắn bất ngờ.
Chuyện vừa rồi, vốn là tử cục, không nghĩ tới lại bị hắn mơ hồ hóa giải, sau khi giải quyết xong chuyện này mà tất cả mọi người cứ ngỡ như trong mơ, không có chút cảm giác thực tế nào.
Những người của tam đại thế gia bị kéo ra ngoài, bọn họ cũng không thể tin đây là sự thật, không tin được sự chuẩn bị vài thập niên của mình, hao phí bao nhiêu sức lực để bố trí, ẩn giấu sâu như vậy, vậy mà bị Diệp Lãng nướng cánh gà ăn, tiện tay phá giải.
- Rốt cuộc Diệp Lãng là dạng tồn tại gì?
Dù là người này nhìn Diệp Lãng bây giờ, đã thấy hắn hoàn toàn không giống trước kia, trong lòng bọn họ đều nghĩ tới vấn đề này, nghĩ đến rốt cuộc Diệp Lãng là dạng tồn tại gì, tại sao mỗi lần đều mang đến cho người ta cảm giác ngoài ý muốn như vậy.
Bọn người hoàng đế là những người vui mừng nhất, vui mừng và may mắn lần này có Diệp Lãng ở đây, bọn họ cảm thấy nếu không có Diệp Lãng ở đây vào lúc này, thì chắc chắn bọn họ sẽ không còn cơ hội để mà vui mừng như hiện giờ.
Mà vào lúc đó, mọi người cũng không muốn làm cái gì cả, chỉ nghe âm nhạc, cảm nhận ý cảnh vui sướng trong lòng.
- Đàn tỳ bà của hắn làm cho người ta khoái hoạt như vậy, nhưng nếu hắn mất hứng, hắn sẽ làm cho các ngươi bi thương, làm cho các ngươi muốn khóc, nhưng nếu ngày ngày hắn khảy đàn bên tai các ngươi, cảm giác kia, đúng là sống không bằng chết!