Điều này đã làm rất nhiều người xấu hổ, cũng làm cho nhiều người cảm thấy Diệp Lãng rất ngay thẳng đáng yêu, đương nhiên, cũng có nhiều người khinh thị, khó chịu, tóm lại có đủ loại phản ứng khác nhau.
- Đệ đệ, sao ngươi không ở bên kia?
Diệp Lam Vũ đi đến bên cạnh Diệp Lãng, cũng cầm lấy một chút thức ăn ăn mấy miếng, có lẽ sợ Diệp Lãng ăn hết.
- Không có gì tốt, có người đùa nghịch tai to mặt lớn, chiếm lấy sân bãi, làm cho những tiểu đoàn đội như chúng ta không có sân diễn nên phải chờ đợi.
Diệp Lãng thuận miệng trả lời, trong lời nói đều là sự thật, nhưng không có chút tức giận nào.
Diệp Lãng sẽ vì chuyện như vậy mà tức giận sao? Vấn đề này đáng để hắn để ý sao? Sẽ không, không đáng!
- Sao ngươi không đá văng bọn chúng ra ngoài, nơi này ngươi chính là lão bản, ngươi muốn thế nào mà chẳng được, dù ngươi có đốt ngự hoa viên cũng không có vấn đề gì cả.
Diệp Lam Vũ vừa cười vừa nói.
Chuyện về ngự hoa viên, bọn người Diệp Lam Vũ đã biết được tin tức từ sớm, bởi vì chuyện này mới xảy ra chẳng bao lâu, cho nên bọn họ biết rõ, mà cũng rất bất đắc dĩ với chuyện này.
- Ngự hoa viên, đúng rồi, nhắc đến chuyện này làm ta nhớ đến một số việc đã quên.
Diệp Lãng ngơ ngác, gãi gãi đầu, giống như đang hồi tưởng lại chuyện gì đó.
- Xin lỗi!
Những lời này không phải là Diệp Lam Vũ nói, mà là Long Ái đứng bên cạnh nhìn Diệp Lãng, không biết nàng xuất hiện từ lúc nào.
- Xin lỗi? Không đúng, ta cảm thấy ngươi nên cảm tạ ta thì đúng hơn.
Diệp Lãng lắc đầu.
...
- Ngươi đốt ngự hoa viên của ta, còn muốn ta cảm tạ ngươi sao! Xú biểu ca, ta cho ngươi biết, nếu không phải nhìn mặt mũi chậu hoa mà ngươi tặng ta, mà những hoa cỏ bị ngươi hun khói không có vấn đề gì, ta nhất định sẽ...