- Không ngờ vẫn có nhiều người như vậy lưu lại, xem ra mị lực của lão bản cũng không tệ lắm.
Long Cát công chúa nhìn những người lưu lại, điều này đã vượt qua dự kiến của nàng, số lượng những người lưu lại đã đủ để Vạn Hoa Lầu tiếp tục kinh doanh rồi.
- Đương nhiên, Phi Yên, ngươi bảo các tỷ muội đến đây huấn luyện những người này, cho các nàng học tập một cái nghề phòng thân, không nên làm một bình hoa, chỉ có thể trang trí. Còn nữa, các tiết mục cứ liên hệ với ta, ta sẽ lưu lại chỗ này.
Diệp Lãng nói ra.
- Dạ, lão bản!
Liễu Phi Yên gật đầu nói.
...
- Tiểu hỗn đản, ngươi nói lưu lại ở chỗ này là có ý gì? Chẳng lẽ, sau này ngươi sẽ ở lại nơi này luôn.
Long Cát công chúa nhìn Diệp Lãng chất vấn.
- Đúng vậy, ta chuẩn bị ở lại chỗ này, ta còn muốn chỉ dạy các nàng luyện tập một chút.
Diệp Lãng cảm thấy việc này chẳng có gì là không ổn, cho nên hắn gật đầu.
Long Cát công chúa lắc đầu, nói:
- Thân phận của ngươi hiện giờ, làm sao ngươi có thể ở lại nơi này. Nếu việc này bị người khác biết rõ, không biết sẽ nói ngươi cái gì đây!
- Bọn họ nói cái gì thì liên quan gì đến ta, ta ở chỗ này thì có liên quan gì đến thân phận của ta? Ta chỉ ở nơi này vài ngày thôi, cũng không phải là không đi đến chỗ của ngươi.
Diệp Lãng nói, hắn biết nếu mình không đi tới chỗ của Long Cát công chúa, nàng nhất định sẽ không thoải mái.
- Chỉ vài ngày sao? Vậy được, ta sẽ giúp ngươi trông coi nơi này, nơi này sẽ đóng cửa trong vài ngày, mấy ngày sau sẽ khai trương.
Long Cát công chúa nói ra.
Chỉ cần không mở cửa, Diệp Lãng ở lại nơi này cũng không tính là đi tìm bướm hoa, hắn ở chỗ này làm việc, cho nên cách nói sẽ rất khác nhau.
Mà Vạn Hoa Lầu dừng kinh doanh mấy ngày, không có vấn đề gì, dù sao trải qua chuyện ngày hôm nay, nơi này cũng cần ngừng kinh doanh để tu sửa.
- Tùy ngươi!
Diệp Lãng không sao cả, nếu nơi này càng yên tính thì càng tốt, hắn không thích có người nhao nhao ở bên cạnh hắn.
- Cứ quyết định như thế đi, ta phải đi xử lý một số việc, ngươi cứ ở nơi này từ từ mà chơi, nhớ kỹ, không nên gây thêm rắc rối!
Long Cát công chúa gõ gõ đầu Diệp Lãng, sau đó rời đi, chuyện vừa xảy ra ở đây, nàng cần phải giải quyết hậy quả của nó.
- Không trùng hợp đến mức sẽ có thêm rắc rối đâu!
Diệp Lãng thuận miệng trả lời.
- Nếu là ngươi, có chuyện gì không thể xảy ra chứ? Lại nói, cho dù ta muốn ngăn cản, cũng không thể ngăn cản, Tiểu Ngũ, bảo hộ hắn cho tốt.
Long Cát công chúa nói với vẻ bất đắc dĩ, sau đó rời đi.
Sau khi Long Cát công chúa rời đi, Diệp Lãng nói với Liễu Phi Yên một câu, sau đó dẫn Lãnh Huyết Ngũ và tiểu công chúa rời đi, Liễu Phi Yên muốn ngăn cản nhưng không kịp, chỉ có thể tức giận dậm chân.
Cứ như vậy, Liễu Phi Yên ở lại nơi này chỉnh đốn Vạn Hoa Lầu, chuyện này nàng rất lành nghề, nàng là một trong những người chủ đạo trong chuyện ở Phong Hoa Tuyết Nguyệt Lâu, về sau nàng là một trong những chủ sự của trà lâu.
Về sau, Liễu Phi Yên cũng mang các tỷ muội đến, sau đó liền bận rộn, các nàng rất ưa thích hoàn cảnh của Vạn Hoa Lầu, nhưng không thích ở bên cạnh Long Cát công chúa, bởi vì cảm giác ước thúc quá nhiều, nhưng ở đây không giống, các nàng có thể buông lỏng rất nhiều.
Thời điểm các nàng tới đây, liền hỏi Diệp Lãng ở nơi nào, có phải hắn ở lại chỗ này hay không, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, các nàng liền vỗ tay hưng phấn, điều này làm cho các cô nương của Vạn Hoa Lầu cảm thấy nghi hoặc, các nàng vẫn chưa biết địa vị của Diệp Lãng và Liễu Phi Yên cao bao nhiêu.