Lúc này Tây Môn công tử rất nghi hoặc, cảm thấy cái tên này rất kỳ quái, nhưng vẫn lễ phép gọi Diệp Lãng là công tử.
- Là người qua đường, không phải Lộ công tử, ngươi thích gọi là ta công tử cũng được, gọi người qua đường cũng được!
Diệp Lãng vừa cười vừa nói, hắn chẳng muốn giải thích từ Người qua đường này làm gì.
- Tùy tiện gọi là được, mục đích của các ngươi tới nơi này là gì, là ai phái các ngươi tới?
Tây Môn công tử hỏi.
- Ta đến ăn bánh ngọt hoa quế, bánh ngọt hoa quế của các ngươi làm đúng là không tệ! Ta dẫn các nàng đến đây ăn điểm tâm, như thế nào, chẳng lẽ chuyện này cũng cần người phái tới sao? Ngươi đúng là kỳ quái, ăn điểm tâm mà thôi, cần gì người ta phái tới.
Diệp Lãng trả lời hắn rất thành thật.
...
- Được rồi, ta sẽ cho các ngươi ăn điểm tâm!
Tây Môn công tử nhíu mày, hắn không muốn tiếp tục dây dưa về vấn đề này nữa, bởi vì Diệp Lãng trả lời đều là như thế, nhiều lời cũng vô ích.
- Không phải sẽ cho, mà nó chính là như vậy!
Diệp Lãng lập tức cải chính.
...
- Vì sao ngươi có thể phát hiện vấn đề của ta, trước kia ta không có nói lời nào, cũng không làm gì đặc biệt với Tâm Ảnh. Chúng ta cũng chỉ chào hỏi giống những người khác, cũng không cố ý làm thế.
Tây Môn công tử nhìn Diệp Lãng hỏi, cho tới lúc này hắn vẫn không rõ vì sao Diệp Lãng lại có thể phát hiện ra hắn.
Mà cái yêu cầu này của Tây Môn công tử, mọi người đã được Diệp Lãng chứng minh lúc nãy, nhưng lại không biết hắn làm cách nào để chứng minh, hắn từ nơi nào mà phát hiện ra chuyện này không đúng.
Phải chi Tây Môn công tử và Tâm Ảnh có điểm đặc biệt, thì còn dễ nói, nhưng bọn họ vẫn biểu hiện như tất cả mọi người, cho nên không có ai phát hiện ra giữa hai người có gì khác thường, đặc biệt là không nói lời nào, không tiếp xúc qua.
Nếu là như vậy, nếu bọn họ có làm gì khác thường thì còn hiểu được mình vì sao bị phát hiện, nhưng bọn họ lại không làm gì, cho nên vấn đề này bọn họ nghĩ mãi mà không thông.
- Các ngươi không có vấn đề gì, ta cũng không có phát hiện ra vấn đề gì, nhưng mà, cũng chính vì như thế, ta mới cảm thấy vấn đề! Đây chỉ là một loại trực giác, đừng hỏi ta nguyên nhân, có thể sai cũng không chừng, nhưng trên thực tế, ta đã đúng!
Diệp Lãng lắc đầu, hắn không muốn chịu trách nhiệm cho những lời đã nói.
Câu trả lời của Diệp Lãng đã chọc tức không ít người, nhất là Tây Môn công tử, hắn cảm thấy mình thật oan uổng, không có gì cũng bị người ta phát hiện, bị vạch trần quan hệ giữa hắn và Vạn Hoa Lầu.
Chỉ vì một trực giác, lúc trước Diệp Lãng còn không dám khẳng định, hắn cảm thấy Tây Môn công tử không có gì đáng ngờ, nhưng người càng không đáng ngờ, thường thường sẽ càng có vấn đề, nhất là vào lúc này, cho nên hắn muốn chứng minh trực giác của mình xem có đúng hay không, cho nên hắn thử, kết quả hắn đã chứng minh, trực giác của hắn là đúng.
Đương nhiên, những lời này chỉ đúng vào lúc đó, nếu ở nơi khác, lúc khác, có lẽ không phải như vậy.
- Tốt, tốt, tốt, rất tốt! Người đâu, bắt bọn họ lại cho ta, bất kể sống chết!
Tây Môn công tử cắn răng, hạ lệnh cho người của hắn giải quyết bọn người Diệp Lãng, vào lúc đó, hắn không quản sự kinh ngạc của những người khác, Vệ Tinh và Liễu gia công tử hình như cũng không biết chuyện này, người biết rõ chính là Vạn Hoa Lầu, nhưng cũng chỉ là số ít.