- Đó là đương nhiên, ngươi tưởng ta giống như ngươi sao? Ta có gia sản hùng hậu, cái này ngươi không thể so sánh được. Sau này ra ngoài thì thông minh chút, đừng tưởng thiên hạ này chỉ có mình to nhất!!
Vệ Tinh tình ý sâu xa nói, hình như đang dạy Diệp Lãng đạo lý làm người, nhưng ai cũng có thể nghe ra, hắn đang tự vả vào mặt mình.
- Vệ Tinh công tử, ta vẫn chưa nói xong.
Diệp Lãng cười nói.
- Cái gì? Ngươi cứ nói đi, ta không để bụng đâu.
Vệ Tinh nhìn Diệp Lãng khinh miệt, hắn cảm thấy Diệp Lãng nhất định muốn lấy lòng mình, muốn nhận thua.
- Một ngàn kim tệ của công tử còn thiếu tám trăm nữa, công tử mau lấy ra.
Diệp Lãng thản nhiên nói.
-?? Cái tên này quả nhiên là trọc phú, chẳng hiểu gì cả, tiền tiêu như nước chỉ là một cách hình dung, chứ không nói xuất một ngàn kim tệ thật!
Vệ Tinh lắc lắc đầu, cảm thấy tiếc thay Diệp Lãng.
- Ta biết nó cũng có thể làm tính từ, nhưng ở đây ta nói một ngàn kim tệ cụ thể cơ, xin lỗi, lúc nãy không giải thích cho công tử, bây giờ ngươi hiểu rồi chứ? Vậy thì mau nộp nốt tám trăm kim tệ ra đây.
Diệp Lãng kiên nhẫn nói.
-...
Vệ Tinh ngây ra một lúc, sau đó phát ra một tiếng cười lớn.
- Ha ha...
- Ngươi cười ngốc gì vậy?
Diệp Lãng hỏi, hắn trực tiếp biến nụ cười của người ta thành cười ngốc.
- Cười ngốc? Ta ở đây là cười nhạo!!
Vệ Tinh chăm chăm nhìn Diệp Lãng.
Diệp Lãng ngơ ngác hỏi:
- Cười nhạo cái gì?
Hắn vẫn chưa cảm nhận được ngữ khí bất thiện từ phía đối phương nên mới hỏi thế.
- Cười ngươi ngốc, ngươi nghĩ nói một ngàn kim tệ là một ngàn kim tệ sao?
Vệ Tinh cười lạnh nói, khó chịu vênh bộ mặt cao quý của mình.