- Đúng vậy đúng vậy, đệ đệ mơ mơ hồ hồ, chẳng bao giờ để tâm đến những thứ đó, đệ ấy có thể chơi với đám ăn mày, ngày xưa, đệ ấy còn học người ta xin ăn...
Long Cát công chúa chen ngang, nàng nhớ lại chuyện ngày nhỏ.
-...
- Con phải đi đón Ngải La đế quốc công chúa, thời gian cũng sắp đến rồi, mọi người nói chuyện!
Long Cát công chúa đọc thêm một lúc, sau đó gấp sách lại, đứng dậy rời đi, để lại ba con người vẫn đang im lặng.
Tốt nhất là nên chạy sớm, hoàn cảnh này thực sự chẳng dễ chịu chút nào, Diệp Lãng ở đây còn đỡ, đệ ấy nhất định tìm được cách thay đổi tình hình!!
Nói như vậy, chẳng trách tổ mẫu cứ muốn Diệp Lãng đến, thì ra là để kéo gần khoảng cách giữa người và cô cô.
Bất luận thế nào, Long Cát công chúa vẫn không muốn nhìn thấy tình huống hiện tại, nàng đang gọi mọi người đến Đông thành môn, đó sẽ là nơi đội xe của Ngải La đế quốc sẽ vào.
Mặc dù nói Long Thành ở phía Đông Ngải La đế quốc, nhưng đại lộ không phải là một đường thẳng, trên cơ bản đều là vào từ Đông thành môn, đó là lối vào tốt nhất.
Căn cứ vào tin tức đối phương truyền đến, họ hình như cũng vào từ Đông thành môn!
Đoàn đặc phái viên dù sao không phải lữ khách bình thường, nhất cử nhất động đều phải có người thông báo, nếu không sẽ tạo thành rắc rối không đáng có.
- Biểu tỷ, tỷ đi đâu vậy?
Long Cát công chúa đang trên đường ra Đông thành môn, một giọng nói truyền đến tai nàng, khiến nàng tạm thời dừng bước.
- Lam Vũ?
Long Cát công chúa nhìn thấy Lam Vũ và Thất công chúa đang đứng trước một quầy hàng, hình như đang mặc cả với đối phương, hai đại tiểu thư xem ra lại đang làm khó người khác, rõ ràng rất nhiều tiền, nhưng còn bày trò mặc cả.
Nhưng, vấn đề này, Long Cát công chúa biết rõ câu trả lời, bởi vì nàng từng hỏi qua, hỏi hai người Lam Vũ, tại sao họ tiền tiêu không hết mà vẫn quan tâm đến chút tiền lẻ đó làm gì.