- Ở đây ta có chút đồ ăn, hay là ngươi ăn tạm.
Đại Tỷ lấy từ trong túi không gian ra một ít đồ ăn nhẹ.
- Được!
Diệp Lãng nhận lấy đồ ăn, nhai mấy miếng, sau đó thúc giục nói:
- Đi nào!
- Đại Tỷ không phải cho ngươi đồ ăn rồi sao?
Tam công chúa không biết nói gì.
- Ta chỉ là ăn trước những thứ đó, chứ có nói không ăn cơm tối nữa đâu, mau lên, tỷ tỷ...
Diệp Lãng lúc này bụng thực sự rất đói, đến tỷ tỷ hắn cũng gọi được, đương nhiên, ai cũng có thể nghe ra, đây chỉ là một cách gọi tuỳ tiện mà thôi.
Nhưng, Tam công chúa nghe được từ này, hai mắt sáng rực, nói:
- Nếu ngươi đã gọi ta là tỷ tỷ thì tỷ tỷ không thể bạc đãi ngươi, đi, tỷ tỷ sẽ mời ngươi ăn một bữa thật ngon!
Bọn Hề Nhi chẳng biết nói gì, Tam công chúa, sao lại hồ đồ như vậy, lúc nãy còn nói có bao nhiêu người đợi, bây giờ lại từ mình bỏ đi.
- Ừm ừm, đi!
Diệp Lãng phụ hoạ.
- Các ngươi định đi đâu?
Một giọng nói có chút trầm thấp, có chút nộ khí truyền đến.
- Đi ăn cơm!
Diệp Lãng thản nhiên nói.
- Đi ăn cơm, người còn tâm tư ăn cơm à, có phải ngươi nghĩ mình thắng chắc không?
Giọng nói kia càng u ám hơn, càng giận dữ hơn.
- Thắng hay không ta không biết, ta chỉ biết nếu không được ăn cơm, bụng của ta sẽ dính vào lưng mất.
Diệp Lãng thuận miệng nói, chẳng buồn quan tâm xem người nói là ai.
- Ngươi không được đi, đợi xong hết chuyện, ngươi đi đâu cũng được!!
- Hứ, ngươi là ai... ài, Ngải Tỷ, hình như là người đi cùng với nàng lúc trước.
Diệp Lãng nhìn người mới đến, hắn phát hiện người này hình như lúc trước đi cùng bọn Đại Tỷ.
- Đúng, hắn là Đại hoàng tử, là thủ lĩnh của bên đội đỏ!
Đại Tỷ giải thích cho Diệp Lãng.
- Ngươi là thủ lĩnh đội đỏ? Vậy càng tốt, Tam công chúa, nàng không cần phải mời ta ăn cơm nữa, bây giờ Đại hoàng tử mời ta là được.