- Nếu ngươi có bản lĩnh, cướp được hết chúng ta, đến lúc đó, ta sẽ thưởng cho ngươi.
Tam công chúa cười nói, nàng nghĩ Diệp Lãng đang đùa.
- Thưởng gì? Đừng chỉ mấy cái kia nhá, ta muốn cái gì dùng được cơ.
Diệp Lãng nói.
- Ngươi muốn cái gì?
Tam công chúa tiếp tục hỏi.
- Mời ta ăn một bữa cơm.
Diệp Lãng nói.
Mọi người chết lặng, họ cứ tưởng Diệp Lãng sẽ đưa ra yêu cầu gì đó, cho dù không phải làm khó thì cũng là tương đối khó, không ngờ chỉ đơn giản là một bữa cơm.
- Ngươi đúng là, một bữa cơm ta cũng có thể mời ngươi, ngươi phải bảo Tam công chúa cho ngươi tiền hay tước vị gì đó mới đúng.
Đại Tỷ lắc lắc đầu, cảm thấy Diệp Lãng thực sự quá kém cỏi.
- Cái đó vô dụng với ta, ta không thiếu tiền, cũng chẳng cần tước vị.
Diệp Lãng lắc lắc đầu, những gì hắn nói đều là sự thật, thật tuyệt đối!
Ai biết Diệp Lãng đều có thể khẳng định điều này, Diệp Lãng không thiếu tiến, hắn chỉ thiếu chỗ tiêu tiền, đồng thời, tước vị đối với Diệp Lãng mà nói cũng không có ý nghĩa, bản thân hắn là một hầu tước, bất luận đi đến đâu, hắn cũng được đãi ngộ tốt nhất, muốn tước vị gì mà không được.
- Ta biết, ngươi có ngạo cốt mà, bỏ đi, nếu ngươi không muốn, vậy thì cứ như vậy.
Đại Tỷ nói, nàng cũng giống như Hề Nhi, đều nghĩ Diệp Lãng không cần những thứ đó vì hắn có ngạo cốt của một người nghèo.
Nếu để họ biết sự thật, không biết sẽ là tràng diện như thế nào, có lẽ sẽ rất thú vị!!
- Tuỳ, các nàng mau đi đi, một tiếng nữa, ta sẽ cứu các nàng khỏi biển khổ.
Diệp Lãng cười cười, sau đó nói.
- Được rồi, bọn ta đợi ngươi!