- May là, không phải ta chọn!
Hề Nhị vỗ vỗ ngực, cười nói:
- Đại Tỷ, muội thật đáng thương...
- Diệp Lãng, chúng ta ra kia quyết đấu!!
Đại Tỷ hét lên với Diệp Lãng, nàng sớm đã muốn bạo phát, vốn dĩ không muốn phát tác bây giờ, nhưng không ngờ Diệp Lãng lại nói nàng như vậy, mặc dù Diệp Lãng là không biết tình hình.
Diệp Lãng phớt lờ, nói:
- Bổn thiếu gia không rảnh, nàng tìm ai đó của nàng đi! Ê, ai là cô dâu của năm không năm không, mau đừng ra đây, để ta nhìn mặt cái nào!
Hắn hét lên với đám cô dâu, muốn mau chóng tìm ra câu dâu đối ứng với mình.
Cô dâu của năm không năm không, nghe sao mà kì cục đến thế.
Ý, vậy càng tốt, chúng ta cũng tranh thủ luôn.
- Này, ai là cô dâu của ta, ra là một bốn bảy tám...
- Còn cô dâu của ta, ta...
Một lúc sau, toàn tràng bắt đầu trở nên hỗn loạn, đám chú đều đang tranh thủ cơ hội, mặc dù có người muốn phản bác, nhưng cách nói này hình như chẳng có vấn đề gì, thực sự không thể tìm ra sơ hở.
Cũng chính vì nguyên nhân này, sau lần hoạt động này, xuất hiện thêm mấy đôi nam nữ quan hệ mập mờ, họ cuối cùng ở bên nhau thật, và đều cảm thấy cảm kích Diệp Lãng, nếu như không có câu nói này của Diệp Lãng, đã không xảy ra từng ấy chuyện.
Cái này Diệp Lãng không nghĩ đến, mọi người bây giờ không chưa nghĩ đến, hiện tại, họ đều đang tập trung cho hoạt động trước mắt, kẻ tham dự thì tham dự, kẻ đứng xem thì đứng xem...
- Không phải chứ, cô dâu của ta là nàng?
Diệp Lãng cuối cùng cũng biết "cô dâu" của mình là Đại Tỷ, chuyện này, hắn có chút không dám tin.
- Đồ khốn, ai là cô dâu của ngươi, còn lâu nhé!!