-... Đại Tỷ, không lẽ muội thích hắn thật? Tại sao lại biện hộ cho hắn?
Hề Nhi nhìn Đại Tỷ, nhíu mày hỏi.
Xem ra, những lời nói mập mờ lúc nãy, chỉ là trêu chọc Đại Tỷ. Nhưng bây giờ thì không giống vậy, nàng cảm thấy Đại Tỷ đúng là đã thích Diệp Lãng, cho nên, nàng bắt đầu lo lắng.
Mặc dù nàng rất ngạc nhiên về Diệp Lãng, và cũng có chút tôn trọng hắn, nhưng không có nghĩa là nàng đồng ý để đường muội của mình gả cho Diệp Lãng, Diệp Lãng chỉ là một kẻ bình dân, đi theo hắn chỉ có chịu khổ.
Mặc dù nàng cũng hiểu Diệp Lãng có tiềm lực, nhưng tiềm lực ấy bao giờ mới phát huy thì nàng không biết, là một gia tộc, họ có thể đầu tư vào những người có tiềm lực, cho dù phải nuôi những người ấy cả đời, họ cũng cảm thấy không thành vấn đề.
Nhưng, trước khi Diệp Lãng chưa thể có được thành tích để trở thành đại phú đại quý, họ sẽ không dễ dàng để Đại Tỷ sống cùng một bình dân như Diệp Lãng.
Mặc dù nói là nghĩ cho hạnh phúc của người trong tộc, nhưng xét về một phương diện khác, họ vẫn có chút coi thường Diệp Lãng.
Đại Tỷ lắc lắc đầu, nói:
- Không có, sao muội lại có thể thích hắn, hắn đáng ghét như vậy. Nhưng, cho dù hắn đáng ghét, chúng ta cũng không thể đổ oan cho hắn...
Đầu tiên có thể chứng minh một điểm, Đại Tỷ không thích Diệp Lãng, chỉ là có một chút cảm tình mà thôi, đương nhiên, nhiều hơn vẫn là oán niệm, nếu như để nàng chọn, nàng hi vọng có thể đánh cho Diệp Lãng một trận.
Nhưng, con người Đại Tỷ mặc dù manh động, mặc dù có chút thô lỗ, nhưng nàng tuyệt đối không nói dối, không vì ghét mà đổ oan cho người ta, ngược lại, nàng sẽ giúp người ta thanh minh.