- Ờ, Đại Tỷ!
Diệp Lãng gật đầu nói.
- Sao ngươi lại ở đây?
Đại Tỷ hỏi.
- Ta tìm một người tên Mễ Căn.
Diệp Lãng trả lời.
- To gan! Tên của ông nội ta để cho ngươi gọi sao!!
Đại Tỷ giận dữ nói, câu nói này đồng thời cũng thể hiện luôn thân phận của nàng, nàng chính là một trong những cô cháu gái ở đây.
- Tại sao không được gọi, người khác gọi hắn Mễ Căn, không gọi như vậy, không lẽ bảo ta gọi là Mễ Trùng (mọt gạo)?
Diệp Lãng có chút ngạc nhiên hỏi.
-...
Đại Tủ nhất thời không biết nói gì, người khác nếu như chỉ biết ông nội nàng tên Mễ Căn, vậy thì tìm người đương nhiên phải gọi như vậy, không lẽ lại bắt gọi kiểu khác?
- Đúng rồi, nếu là ông nội nàng, vậy thì nàng dẫn ta đi đi!
Diệp Lãng nói,
- Hạ nhân nhà nàng chẳng được việc gì cả. Gặp người còn phải xếp hàng, hơn nữa còn phải qua cửa!
- Cái gì?
Đại Tỷ nghiêng đầu có chút nghĩ không thông, nàng lớn bằng từng này, hình như chưa nghe qua quy tắc đó.
- Diệp Lãng, ngươi có thể vào! Chào tiểu thư...
Lúc này, bên trong có người đi ra gọi Diệp Lãng, nhìn thấy hai người Đại Tỷ liền lên tiếng chào.
Diệp Lãng nhìn vào bên trong, rồi lại nhìn Đại Tỷ, sau đó nói:
- Ta...vẫn nên vào bên trong đó trước, ta cảm thấy nàng cũng không đáng tin...
- Đồ khốn! Ngươi nói cái gì!!
Đại Tỷ bị chọc giận, Diệp Lãng rõ ràng đang coi thường nàng.
- Không có gì, tạm biệt!
Diệp Lãng đi vào trong phòng, chẳng buồn quan tâm đến Đại Tỷ.
- Tỷ! Chúng ta cũng vào, muội muốn xem tên tiểu tử đó đến đây vì mục đích gì.
Đại Tỷ kéo tay thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh, thiếu nữ xinh đẹp cũng có chút hiếu kì, Diệp Lãng hôm qua xuất hiện trước mặt các nàng, bây giờ lại xuất hiện ở đây, không thể gọi là trùng hợp, phải làm cho rõ.