- Câu này nói đúng lắm, đáng lẽ ngươi sớm phải nói như vậy, thông thường ác bá đều nói thế, ngươi không nói ta cũng cảm thấy không quen!
Diệp Lãng nhìn mấy tên côn đồ nói.
- Nói gì?
- Lão tử chính là vương pháp!
-...
- Được rồi, phí bảo hộ ta không có, các ngươi có thể di chuyển một chút không, đừng làm phiền ta nhặt tiền.
Diệp Lãng lúc này lại bắt đầu ngồi xuống nhặt tiền.
- Tiểu tử, đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!
Mấy tên côn đồ nói.
- Ta không uống rượu!
Diệp Lãng thuận miệng trả lời.
-...
Đám côn đồ trầm mặc một lúc, sau đó quay sang nhìn nhau.
- Lão đại, tên tiểu tử này hình như đang đùa cợt chúng ta?
- Ta cũng thấy là như vậy!
- Vậy chúng ta làm gì đây?
- Còn làm gì nữa?! Đương nhiên là đánh hắn!!
- Lên!
Mấy tên côn đồ lao vào định tóm Diệp Lãng, chuẩn bị dạy cho hắn một bài học để hắn biết đây là địa bàn của ai.
Xoạt xoạt...
Mấy tên côn đồ chỉ cảm thấy trước mắt mình có quang mang loé lên, tiểu tử trước mắt biến mất còn chúng thì cắm đầu vào nhau.
- Á!
- Tiểu tử, ngươi muốn đi!!
Quay đầu lại, bọn chúng nhìn thấy Diệp Lãng đang bỏ đi, vội vàng định đuổi theo, nhưng rất nhanh, chúng bị một thứ ngáng chân, thứ đó hình như là quần của chúng.
Quần của chúng đúng lúc này toàn bộ tụt xuống...
- Ha ha...
Người trên quảng trường, nhìn thấy cảnh tượng này ai cũng phải ôm bụng cười.
- A, sao dây quần lão tử lại bị đứt vậy?
- Lão đại, của bọn ta cũng vậy...
- Hình như là bị người khác trêu đùa rồi...
Vốn dĩ, chúng còn tưởng khả năng chỉ có một, nhưng lúc phát hiện mấy người cũng có chung một tình huống, hơn nữa vết đứt trên dây quần lại rất gọn gàng thì biết đã bị người khác dùng lợi khí cắt đứt.