- ?!
Kẻ ăn chơi sững người, lúc nãy hắn chỉ cảm thấy mắt hơi hoa, con người vốn dĩ đang đứng trước mặt biến mất ngay sau đó, rồi từ nhãn thần và phản ứng của những người bên cạnh, hắn tựa hồ hiểu ra, người kia đã ở sau lưng mình.
Kẻ ăn chơi lập tức quay người, nhìn Diệp Lãng đang thản nhiên bước đi, có chút không hiểu, hắn không phải người bình thường, mặc dù quần là áo lượt nhưng cũng có vốn liếng của quần là áo lượt, hắn có thiên phú hơn người, đã là một bát cấp cường giả.
Ở đại lục này, trẻ như vậy mà đã đến bát cấp, là rất không tệ, đáng để tự hào!!
Thân là một bát cấp võ giả, hắn lại không phát hiện nổi Diệp Lãng đi qua mình bằng cách nào, điều này khiến biểu tình của hắn trở nên rất ngưng trọng!
Không lẽ do mình không cẩn thận, bỏ qua cái gì?
- Họ Diệp kia, ngươi ở đẳng cấp nào?
Kẻ ăn chơi một lần nữa chặn đường Diệp Lãng, hắn muốn làm rõ chuyện này.
Nếu như nói Diệp Lãng thực lực tương đối thấp, vậy thì hắn khẳng định lúc nãy là mình không cẩn thận, và sẽ lại tiếp tục huênh hoang, nhưng nếu nói Diệp Lãng thực lực cao hơn hắn, vậy hắn sẽ lập tức bỏ đi, không quản chuyện này nữa.
- Đẳng cấp? Là cái gì?
Diệp Lãng có chút kì lạ, hắn không hiểu đẳng cấp và thực lực của mình liên quan gì đến nhau, dù sao cũng rất ít người hỏi hắn câu này.
- Chính là đẳng cấp võ giả hoặc ma pháp sự của ngươi, đừng có giả ngây nữa!
Kẻ ăn chơi nói.
- Ồ, ngươi nói cái đó hả, ta không phải võ giả cũng không phải ma pháp sư, cho nên, không có đẳng cấp!
Diệp Lãng thành thật trả lời, hắn chưa từng thi qua hai loại này, đương nhiên không có.
- Ngươi nói thật chứ? Ngươi không phải võ giả, cũng không phải ma pháp sư?