- Panh!
Tiếng vật nặng rơi xuống, có phần hơi thê thảm.
-...
Lúc này, Diệp Lãng mới phát hiện, mình đã sai, đáng lẽ hắn không nên tránh vật thể bất minh đó mà phải đỡ lấy nó.
- Ôi, lão nhân gia, ngươi không sao chứ?
Vật thể bất minh là một lão nhân, Diệp Lãng lập tức chạy lại hỏi, tiện thể kiểm tra luôn thân thể lão nhân.
- Ta không sao, vị tiếu gia này, có thể cho ta chút gì ăn không, lâu lắm rồi ta chưa được ăn gì.
Lão nhân nhìn thấy xiên thịt trong tay Diệp Lãng, nhỏ nước miếng, cách nói chuyện cũng không còn thê thảm, hình như đã quên mất vết thương trên người.
- Cho ngươi!
Diệp Lãng không chút do dự, đưa xiên thịt trong tay cho lão nhân, lão nhân sau khi nhận được xiên thịt, lập tức ngoạm những miệng lớn, nhét đầy miệng mình.
- Ngươi ăn chậm thôi, cẩn thận nghẹn!
Diệp Lãng nhìn thấy cảnh tượng đó, tốt bụng nói một câu.
- A.. khụ khụ...
Đúng như Diệp Lãng nói, lão nhân bắt đầu nghẹn, vỗ liên tục vào ngực mình, hoa tay múa chân đòi uống nước.
- Uống chút này đi!
Diệp Lãng đưa bình nước quả trong tay cho lão nhân.
- Ực ực...
Lão nhân uống sạch nước quả, giải quyết xong tình huống bị nghẹn, phát ra một tiếng nhẹ nhõm rồi lại tiếp tục ăn những miếng thịt lớn, xem ra có vẻ rất đói.
- Tiểu tử, ngươi là ai!
Giọng nói khó chịu lúc nãy lại vang lên, Diệp Lãng nhìn qua, chỉ thấy một kẻ ăn chơi áo quần hao lệ, bề ngoài vênh váo.
- Xin chào, ta tên Diệp Lãng.
Diệp Lãng trả lời đúng sự thật, giờ này khắc này, hắn cảm thấy không có gì cần phải giấu, mình tên gì đâu phải bí mật.
Tên Diệp Lãng đâu chỉ một mình hắn, nói cho người khác biết thì đã làm sao.
- Diệp Lãng? Họ Diệp, ngươi là gì của tên ăn mày này?