Từng chút trôi qua, tình huống này duy trì liên tục, Diệp Lãng ở đó tiến hành công việc trị liệu của hắn, trán lấm tấm mồ hôi, có thể nhìn ra, thời khắc này hắn đang phải tiêu hao một lượng lớn thể lực.
Hổ Nữ đứng xem bên cạnh, trong lòng rất xót xa, xót vì thấy Diệp Lãng vất vả, lúc này nàng đang tự trách mình, tại sao vừa rồi không để Diệp Lãng nghỉ ngơi, vừa mới quay về đã trực tiếp đến trị liệu.
Đồng thời, Hổ Nựu cũng đang mâu thuẫn, mặc dù Diệp Lãng mệt, nhưng cũng có nghĩa phụ thân nàng sắp hồi phục, điều này khiến nàng rất vui.
Mâu thuẫn dày vò Hổ Nữ, nhìn hai con người mà nàng quan tâm, trong lòng liên tục khẩn cầu
Mau kết thúc đi!
Chỉ có kết thúc nàng mới không phải mâu thuẫn thêm nữa!!
Bên kia, Lý Nguyệt cũng đang chăm chú quan sát, mặc dù Diệp Lãng nhìn có vẻ rất vất vả, nàng cũng không cảm thấy lo lắng, còn nữa, chút việc nhỏ này nàng cảm thấy chẳng là gì, hai người thậm chí còn trải qua những việc gian khổ hơn.
- Được rồi?
Lúc Diệp Lãng lấy Thiên cơ giáp tràn đầy lưu quang ra khỏi người tộc trưởng, Lý Nguyệt cảm nhận được, sự tình có lẽ đã kết thúc, Hổ Nựu cũng có suy nghĩ đó, cùng lắm là còn thủ tục kết thúc công việc.
Kết quả, Diệp Lãng biết Hổ Nữ nghĩ gì, sau khi làm xong mấy Luyện kim trận, hắn liền thu tay, đưa Thiên cơ giáp cho Lý Nguyệt.
Lý Nguyệt có chút mơ hồ nhìn Thiên cơ giáp, sau đó lại nhìn Diệp Lãng...
- Nàng có thể mặc được rồi! Hổ Nữ, chăm sóc phụ thân nàng, ta đi nghỉ ngơi một lát!
Diệp Lãng vươn vai, đấm đấm lưng, cười cười nói với Lý Nguyệt và Hổ Nữ.
- Ta... được rồi, để ra bảo người dẫn thiếu gia đến nhà ta.
Hổ Nữ vốn định đưa Diệp Lãng về nhà, nhưng bây giờ nàng phải ở bên cạnh phụ thân, không thể vì một chút chuyện nhỏ mà bỏ qua việc chăm sóc phụ thân được.