- Sao lại không được? Lý Nguyệt ngươi đã nhận lời với ta, nói cho ngươi biết, ta mượn dùng một lát, đối với ngươi cũng chẳng có hại gì, trước đây ngươi đã nhận lời với ta, sao bây giờ lại đổi ý?
Diệp Lãng nhìn Lý Nguyệt có chút không vui, mày hơi nhíu lại.
- Ta không đổi ý, chỉ là...
Lý Nguyệt đỏ mặt, thì thầm nói, nhưng nàng vẫn chưa nói hết, Diệp Lãng đã ngắt lời nàng.
- Không đổi ý thì đừng chỉ là cái gì nữa, mau, đưa Thiên cơ giáp cho ta, ta còn phải cứu người.
Diệp Lãng chìa một bàn tay, ý tứ không cần nói cùng biết.
- Ngươi không thể nghe ta nói hết sao?
Lý Nguyệt khó chịu đập một cái vào tay Diệp Lãng, trợn mắt nhìn hắn.
- Ngươi muốn nói gì? Đợi lát nữa nói được không, ta còn việc chính phải làm gấp!
Diệp Trần có chút mất kiên nhẫn, bên kia, Hổ Nữ cũng nhìn Lý Nguyệt, có chút không hiểu.
- Không nói không được, nếu không ta sẽ không lấy Thiên cơ giáp cho ngươi.
Lý Nguyệt lườm Diệp Lãng, nàng rất muốn nói, sao hắn lại ngốc như vậy, đúng là đại ngốc.
- Ngươi muốn nói gì thì nói nhanh, nữ nhân đúng là phiền phức.
Diệp Lãng càng lúc càng khó chịu, nhưng vẫn thuận theo ý Lý Nguyệt, cho nàng nói trước.
- Chuyện này, ngươi có thể bảo họ ra ngoài hết không!
Lý Nguyệt nhìn những người xung quanh.
- Chuyện bí mật ngươi không thể đợi lát nữa rồi nói sao, ngươi phải biết việc gì quan trọng việc gì không quan trọng chứ!
Diệp Lãng trực tiếp nói, hắn cũng như những người khác, đều cảm thấy Lý Nguyệt định nói điều gì bí mật.
Không phải điều gì bí mật, tại sao lại bắt mọi người ra ngoài?
- Ai muốn nói bí mật với ngươi!
Lý Nguyệt giận dỗi lườm Diệp Lãng một cái, ôm đầu có chút mệt mỏi.
- Ngươi bảo mọi người ra ngoài, không lẽ không phải là có bí mật gì không muốn cho người khác biết?