- Nhi tử? Nguyên lai ngươi chính là phụ thân của Mạc Á, Mạc Cát đúng không. Các ngươi cũng nên thay đổi cách nói đi, kỳ thật những chuyện này không nên trách chúng ta, là chính các ngươi không có việc gì làm đi trêu chọc chúng ta.
Diệp Lãng tuyệt không khẩn trương, bởi vì thái độ của hắn, Lý Nguyệt cũng không khẩn trương chút nào.
Khẩn trương có làm được cái gì chứ, dù sao kết quả vẫn giống nhau, không bằng cùng hắn tác chiến với nhau, có chết cũng chết cùng một chỗ, như thế sẽ có bạn, kỳ thật đây cũng là một chuyện không tệ.
- Chúng ta gây chuyện...
Thời điểm này không ai biết Mạc Cát đang nói gì, đột nhiên có người đến đưa tin, bọn họ đã nhận được tin tức, tin tức về Minh Nguyệt Lâu, tin tức này được những người chưa chết truyền về.
Sau khi nhận được tin tức, hình như Mạc Cát buông lỏng một hơi, xem ra trong tin tức, hình như có một tin tức tốt, nhưng xem một hồi, sắc mặt của hắn biến thành màu đen.
- Nguyên lai là cháu gái của Lý Đại Nguyên Soái Lý Nguyệt tiểu thư, còn có Diệp gia Thập Tam thiếu gia Diệp Lãng công tử, không biết các ngươi có ý gì, tại sao lại tới đây gây rối?
Thân phận của Lý Nguyệt và Diệp Lãng đều thuộc loại mẫn cảm, nhất là Lý Nguyệt, Diệp Lãng ở chỗ này cũng không gì, dù sao hắn cũng đã thoát ly Tường Không, mà Lý Nguyệt thì không giống, nàng là cháu gái của Lý Đại Nguyên Soái, mà Lý Đại Nguyên Soái hiện tại rất bất mãn với Tham Lang quân đoàn, đã từng nhiều lần muốn trừng trị Tham Lang quân đoàn.
Mà đồng thời, Mạc Cát cũng biết Triệu Nhã Nhu cũng không ưa thích hắn, nếu có cơ hội nhất định sẽ tiêu diệt hắn.
Cho nên, Lý Nguyệt tới nơi này đã làm cho Mạc Cát hoài nghi, hoài nghi cố tính tới đây phá hoại, sau đó làm cho Triệu Nhã Nhu cùng Lý gia tới đây thu thập hắn.
- Diệp Lãng vừa rồi đã nói, là các ngươi trêu chọc chúng ta, chúng ta chỉ là đi ngang qua, không có ý t chọc các ngươi.
Lý Nguyệt nói.
- Nếu như các ngươi chỉ đi ngang qua, tại sao phải đi về hướng này, các ngươi biết rõ nơi này chính là vị trí củaTham Lang trong quân đoàn chúng ta.
Mạc Cát có chút khinh thường nói, hắn cảm thấy Lý Nguyệt đang nói dối, là loại người nói dối không chớp mắt.
Lý Nguyệt ngừng một chút, nói ra:
- Đây chỉ là một trùng hợp, chúng ta vừa vặn phải đi hướng tây bắc!
Lại nói, đúng là trùng hợp, trước khi nàng không nghĩ qua vấn đề này, lộ tuyến của mình vừa vận phải đi qua vị trí của Tham Lang trong quân đoàn.
- Chỉ sợ không phải là một trùng hợp! Các ngươi muốn đi đâu?
Mạc Cát lạnh lùng hỏi thăm.
- Chúng ta đi đâu không cần nói cho ngươi biết, ngươi chỉ cần biết rằng chúng ta chỉ đi ngang qua đây thôi, đó là tất cả những gì chúng ta có thể nói, được rồi, mau tránh ra một bên, chúng ta sẽ chứng minh là chúng ta chỉ đi ngang qua thôi.
Diệp Lãng nói tiếp, hắn không muốn nói cho người khác biết mình muốn đi nơi nào, nếu nói ra, sẽ đưa tới phiền toái không cần thiết.
- Chứng minh? Chê cười, ngươi muốn chứng minh ngươi đi ngang qua, không phải là muốn ta thả các ngươi rời đi chứ, ngươi cảm thấy tình huống hiện tại có thể sao?
Mạc Cát cười ha hả, đó là cười trào phúng, trào phúng Diệp Lãng xem hắn như tiểu hài tử, trào phúng Diệp Lãng lừa gạt mình.
Kỳ thật hắn cũng không biết, Diệp Lãng nói là sự thật, hắn trào phúng chỉ là trào phúng bản thân của mình mà thôi!