Nếu muốn nói tối hôm qua hắn ngủ đủ, đây tuyệt đối là không có khả năng, hiện tại hắn cần ngủ bù!
...
Lý Nguyệt trầm mặc, cấm Diệp Lãng cũng không được, nhưng mà, nàng cũng giống như Diệp Lãng, dựa vào nhau mà ngủ, để cho sư tử chạy một mình, dù sao tối hôm qua con sư tử này ngủ rất đủ.
Cứ như vậy, sư tử chở đi hai người chạy như điên dưới ánh mặt trời, nó vẫn chạy theo hướng mà Diệp Lãng đã chỉ cho nó.
Không biết trải qua bao lâu, mặt trời đã đến thời điểm giữa trưa, đột nhiên sư tử dừng lại, điều này làm cho hai người đang ngủ tỉnh lại.
???
- Tiểu sư tử, ngươi làm gì thế? Ah, thì ra đã đến buổi trưa rồi, đến giờ cơm trưa rồi.
Diệp Lãng nhướng con mắt, phát hiện mặt trời đã nhô lên cao, lúc này mới nói.
...
- Diệp Lãng, chúng ta có phiền toái!
Lý Nguyệt tỉnh lại trước hắn, lạnh lùng nhìn bên cạnh, sau đó nói với Diệp Lãng.
- Cái gì?
Diệp Lãng có chút khó hiểu nên hỏi lại.
- Ngươi còn chưa có tỉnh ngủ sao? Ngươi nhìn bên cạnh đi!
Lý Nguyệt gõ Diệp Lãng một cái, làm thế như muốn gõ cho Diệp Lãng tỉnh lại. Lúc này, lỗ tai của Lý Nguyệt đã miễn cưỡng nghe được âm thanh, đương nhiên, vẫn cần phải khôi phục.
- Cái gì? Không phải là có rất nhiều người sao, các ngươi ở chỗ này làm gì?
Diệp Lãng nhìn về phía bên cạnh, phát hiện cách mình năm trăm mét, có rất nhiều người, mà những người này đều đang bao vây bọn họ.
Từ y phục những người này đang mặc, lại nhìn cờ xí, chính là hình của Tham Lang quân đoàn luôn tới gây phiền toái cho hắn, bọn họ đang bị Tham Lang quân đoàn vây quanh.
Vào lúc này Diệp Lãng còn chưa kịp phản ứng, cho nên mới lên tiếng hỏi thăm mấy người bên cạnh.