Diệp Lãng cười hỏi, bộ dáng rất thân thiết.
- Bởi vì các ngươi đã giết công tử Mạc Lâm, nếu các ngươi đi, Tham Lang quân đoàn sẽ giận lây sang chúng ta, mà chúng ta không đảm đương nổi tội danh này, cho nên, xin các ngươi hãy lưu lại...
Chưởng quầy nói ra, những lời hắn nói đều là sự thật, nếu hôm nay hai người Diệp Lãng cứ như vậy mà đi, toàn bộ người ở đây sẽ gặp chuyện không may.
- Lý Nguyệt...
Diệp Lãng nhìn về phía Lý Nguyệt, vấn đề này hắn phải hỏi qua ý tứ của Lý Nguyệt.
Lý Nguyệt trầm tư một hồi, mở miệng nói ra:
- Các ngươi cũng rời đi, rời khỏi nơi này càng xa càng tốt, các ngươi cũng đừng trở lại nơi này, bằng không khi chuyện này chấm dứt, các ngươi cũng sẽ bị liên quan. Các ngươi nên đợi đến lúc Tham Lang quân đoàn bị tiêu diệt thì hãy trở lại!
- Chuyện này...
Chưởng quầy có chút do dự.
- Đệ đệ, cho bọn họ một chút tiền, cho họ làm vốn để đi nơi khác sinh sống.
Lý Nguyệt nói.
- Biết rồi! Nơi này có mười tấm kim phiếu, mỗi tấm một ngàn, các ngươi tự chia nhau một chút, nếu các ngươi không có nơi để đi, có thể đi Tường Không Hoàng thành, nói Lý Nguyệt bảo kê cho các ngươi.
Diệp Lãng tiện tay liền đem một vạn kim phiếu giao cho bọn họ.
- Cái này không cần a, ta nghĩ chúng ta không cần rời đi đâu.
Chưởng quầy nhìn kim phiếu trong tay, vẫn có chút do dự, hắn đang do dự nên lấy kim phiếu hay không, chứ không phải là đi hay không.
- Nếu các ngươi không muốn chết, thì rời đi, nếu các ngươi muốn chết thì ta không cản các ngươi! Nhất định các ngươi cảm thấy chúng ta sẽ bị Tham Lang quân đoàn tiêu diệt, có đúng không? Chúng ta sẽ không chết, hơn nữa còn giết rất nhiều người của bọn họ, đến lúc đó, ngươi xem bọn họ có phát tiết lửa giận lên đầu của các ngươi hay không?
Lý Nguyệt liếc nhìn chưởng quầy, nói rất tùy ý.
Lý Nguyệt đã nhìn ra ý tứ của chưởng quầy, hắn cảm thấy mình và Diệp Lãng nhất định sẽ chết ở chỗ này, khi đó Tham Lang quân đoàn đã báo thù xong, sẽ không đem lửa giận trút lên đầu bọn họ.
Nhưng mà, hai người Diệp Lãng sẽ bị Tham Lang quân đoàn giết sao? Rất hiển nhiên là không thể nào, dù Tham Lang quân đoàn có năng lực giết họ, nhưng bọn họ cũng có năng lực để chạy trốn.
- Các ngươi là... Không có khả năng, hai người các ngươi là...
Chưởng quầy lắc đầu nói.
Vào lúc này, đột nhiên có âm thanh kêu lên:
- Ah, ta biết rồi, Lý Nguyệt, tiểu ma nữ Lý Nguyệt! Nguyên lai là các ngươi!
- Cái gì? Tiểu ma nữ Lý Nguyệt?
Vào lúc đó, tất cả mọi người ở đây đều nhìn Lý Nguyệt, trong con mắt của bọn họ đều lộ ra vẻ khiếp sợ, hình như bọn họ có chút không tin nổi, một thiếu nữ đẹp như thiên sứ ở trước mặt, lại chính là tiểu ma nữ giết người không chớp mắt trong truyền thuyết.
Nhưng mà, thời điểm nàng vừa giết Mạc Lâm, đúng là giết người không chớp mắt, có lẽ điều này là thật.
- Ngươi là tiểu ma nữ sao?
Mồm của tiểu nhị như dài ra, đầu lưỡi lúc nói chuyện hình như không có cảm giác.
- Đúng vậy, ta chính là tiểu ma nữ tỏng miệng của các ngươi, cho nên, bây giờ các ngươi không đi, các ngươi không cần đi nữa, vì các ngươi sẽ không còn cơ hội!
Lý Nguyệt gật đầu.
- Đi! Đi mau!
Chưởng quầy lập tức lựa chọn tiền, dù sao một vạn kim tệ cũng đủ để cho đám người bọn họ xây dựng lại một Minh Nguyệt Lâu hoàn toàn mới, hơn nữa, nếu hắn muốn thì vẫn có khả năng đông sơn tái khởi ở địa phương khác.