Thứ khác không nói, trước mắt đã thay nàng đào tạo ra một viên mãnh tướng, trong cách nghĩ của Diệp Lãng, Lý Nguyệt sớm muộn gì cũng trở lại Tường Không, đến cuối cùng nàng vẫn là thủ hạ của Triệu Nhã Nhu.
Đây là chuyện mà Diệp Lãng không muốn làm nhất, nhưng hắn cảm thấy mình thua thiệt Lý Nguyệt quá nhiều, cho nên phải cho nàng chỗ tốt thật lớn, đồng thời, hắn không biết thực lực Triệu Nhã Nhu cường đại thì đối với hắn có uy hiếp gì, không phải là Triệu Nhã Nhu không thể giết được hắn, mà là hắn cảm thấy Triệu Nhã Nhu và hắn sẽ không còn gặp lại nhau.
Chuyện lần này là ngoài ý muốn, chuyện như vậy có lẽ sẽ không phát sinh nữa, sau này Diệp Lãng sẽ không đi Tường Không đế quốc nữa, cho nên sẽ không bị Triệu Nhã Nhu bao vây chặn đánh.
Đây xem như bồi thường tổn thất..., đợi một tý, vì sao ta lại bồi thường tổn thất, ta đâu có thiếu nợ nàng cái gì, thật là kỳ quái.
Diệp Lãng lắc đầu, suy nghĩ trong đầu của hắn loạn lên, cho nên hắn không nghĩ nữa, sau đó nhìn cái nồi, hình như cái nồi nước này không giống bình thường, không phải nước súp bình thường mà hắn vẫn thường uống.
Vào lúc đó, không có bao nhiêu người chú ý tới Diệp Lãng, đại bộ phận lực chú ý đều tập trung lên người Lý Nguyệt, nếu bọn họ chú ý tới, sẽ phát hiện Diệp Lãng còn khó chơi hơn cả Lý Nguyệt, ít nhất theo một ý nào đó, thì đúng là như vậy.
Có một ít người muốn từ trên người Diệp Lãng kiếm chút tiện nghi, nhưng thời điểm tới gần hắn, trên mặt đất liền xuất hiện một thổ quyền đánh bay, đúng vậy, chính là thổ quyền, dùng thổ nguyên tố hình thành nắm đấm, dùng lực lượng ngàn cân đánh bay người đến gần, đánh bay những người muốn chiếm tiện nghi.
Tình huống này làm cho người ta minh bạch, nhìn Diệp Lãng thì cả người lẫn vật đều vô hại, nhưng không phải dễ bắt như vậy, điều này nói rõ, luyện kim thuật của Diệp Lãng thập phần cao minh, cao minh đến mức không dùng bất cứ biện pháp gì, cũng có thể khống chế Thổ nguyên tố.
Hiện tại những người kia vẫn không thể tinh tường Diệp Lãng đang dùng luyện kim thuật, loại công kích và thủ đoạn này cũng có thể nói là một loại ma pháp, cho nên người ta lẫn lộn.
Cũng may mắn là lẫn lộn, điều này làm cho thân phận của Diệp Lãng không bị vạch trần, một ma pháp sư có thể nổi tiếng bằng người dùng luyện kim thuật nổi tiếng như Diệp Lãng sao? Chênh lệch trong đó giống như trời và đất.
- Tướng Quân!
Từng tiếng rống giận vang lên, Diệp Lãng không cần nhìn cũng biết, Lý Nguyệt đã thành công đánh chết tên Tướng Quân kia, hiện tại Lý Nguyệt đã có thể dùng sức một người tiến thẳng vào trận địa của địch lấy thủ cấp của tướng địch, kết quả này Diệp Lãng đã biết rõ từ lâu.
Hiện tại Diệp Lãng chỉ muốn biết, Lý Nguyệt bị tổn thương bao nhiêu, và tiến bộ hơn lần trước bao nhiêu mà thôi.
- Đúng vậy, xem ra có tiến bộ không nhỏ.
Diệp Lãng gật đầu.
- Xem ra kế tiếp phải chuẩn bị thu thập tàn cuộc.
Diệp Lãng lấy cái nồi xuống, rót thứ bên trong vào trong chén, sau đó đi đến bên cạnh Lý Nguyệt, thời điểm này toàn thân Lý Nguyệt toàn là máu, đã không còn phân rõ địch nhân hay là cô ta nữa.
- Ta còn có thể, ta muốn giết sạch những tinh binh này rồi mới nghỉ ngơi!
Lý Nguyệt thì thào, hiện tại trên mặt của nàng không có bất kỳ biểu lộ nào, ánh mắt của nàng cũng như vậy, không có bất kỳ tình cảm nào.