-Các ngươi còn nói không có, ta hỏi ngươi, có phải ngươi chính là tiểu ma nữ Lý Nguyệt hay không?
Một trung niên nhân đi ra nói, hắn chính là tên Nha Tướng lúc trước đã nổi giận trong phủ đệ.
-Nhìn xem, quả nhiên người ta vì ngươi mà tới đây.
Sau khi Diệp Lãng nghe xong, hắn liền khẳng định những người này là do Lý Nguyệt trêu chọc.
-Câm miệng!
Lý Nguyệt giận dữ nói.
...
Diệp Lãng che miệng lại, bộ dạng của hắn ý nói ta sẽ không nói thêm lời nào.
...
Lý Nguyệt nhìn thấy Diệp Lãng như vậy, liền vô lực lắc đầu, sau đó quay đầu nhìn tên trung niên nhân kia.
-Các ngươi là người của Mục Dương trấn?
Lý Nguyệt bắt đầu hỏi thăm, trong âm thanh không có bất kỳ vẻ sợ hãi nào, cho dù có đối mặt thiên quân vạn mã nàng cũng chưa từng sợ hãi qua, huống chi chỉ có một đám người như vậy.
-Đúng vậy, tiểu ma nữ quả nhiên có phách lực, ta chính là Nha Tướng Hawke trấn thủ Mục Dương trấn, thuộc Tham Lang quân đoàn.
Thì ra trung niên nhân kia chính là Nha Tướng Hawke, hắn lãnh đạm giới thiệu chính mình.
-Nha Tướng Hawke, không biết các ngươi tới đây làm gì, tại sao lại vây quanh chúng ta?
Lý Nguyệt hỏi thăm rất lạnh nhạt, lạnh lùng nhìn binh sĩ tinh anh bốn phía.
-Hừ! Chuyện này còn cần ta nói rõ ra sao?
Hawke hừ lạnh, Lý Nguyệt lãnh đạm làm cho hắn cảm thấy không quen, quá trấn định.
-Thỉnh chỉ giáo!
Lý Nguyệt chỉ nói ra ba chữ, vẫn biểu lộ lạnh nhạt, làm cho Hawke cảm thấy kinh ngạc.
Hắn hành quân chiến tranh đã gặp qua nhiều người, nhưng loại người như Lý Nguyệt hắn rất ít gặp được, nhưng đó đều là những Đại Tướng thân kinh bách chiến, mà cảm giác của đám người này, còn không bằng cả tiểu ma nữ Lý Nguyệt.
Nàng mới bao nhiêu tuổi chứ, nhiều nhất mới chỉ hai mươi tuổi, mà những người kia đều là những lão gài bảy tám mươi tuổi, trải qua rất nhiều thời gian lịch lãm rèn luyện mới có thể có được, mà tiểu ma nữ này lại có cảm giác này, chuyện này đúng là không thể tưởng tượng nổi.