Lý Nguyệt sững sờ, nàng không nghĩ tới Diệp Lãng lại đang cân nhắc cho mình, đây là việc làm cho nàng cảm thấy ngoài ý muốn.
- Ngươi không cần cân nhắc ta, bây giờ ta là con tin bị ngươi bắt cóc, ta không chủ động đi làm, chuyện của ngươi làm không liên quan đến ta.
Lý Nguyệt nói ra.
- Ah, như vậy thì đơn giản, Sư tử tiến lên!
Diệp Lãng sau khi nghe được lời nói của Lý Nguyệt, liền quyết định bắt đầu xông cửa, nhưng mà, lúc hắn xông cửa thì mọi việc lại không dễ dàng như vậy.
Nếu như nói, thời điểm Diệp Lãng đang nói chuyện, muốn vượt qua cửa thì rất dễ dàng, nhưng thời điểm Lý Nguyệt nói, thì đó là lúc phiền toái nhất.
Vào lúc đó, Diệp Lãng nhìn thấy ở cửa thành có mấy trăm người và vật cản, đây là thủ vệ của Mục Dương trấn, do tên tiểu Đô Thống kia quản lý, đương nhiên, quyền lợi cao nhất không nằm trong tay hắn.
Tại Mục Dương trấn có năm ngàn binh sĩ, tiểu Đô Thống như hắn chỉ có thể quản lý năm trăm người mà thôi, phía trên còn có đại Đô Thống, Thiên Tướng, Nha Tướng, người lãnh đạo cao nhất đóng ở đây chính là Nha Tướng.
Tại Tường Không đế quốc, quân chức trong quân đoàn được chia làm: Ngũ Trưởng, quản lý tiểu đội năm người: Thập Trường, quản lý hai mươi người: Bách Phu Trưởng, quản lý trăm người: tiểu Đô Thống, quản lý năm trăm người; đại Đô Thống, quản lý một ngàn người; Thiên Tướng, quản lý ba ngàn người; Nha Tướng, quản lý năm ngàn người; Tướng Quân, một vạn người.
Còn lên cao hơn, thì có Thượng Tướng Quân, Đại Tướng Quân, Nguyên Soái, Đại Nguyên Soái, nhưng người này quản lý quân số không cố định, nhưng những người này lại chính là những người có quyền quyết sách trong quân đoàn.
Về phần Lý Nguyệt là Giáo Úy, thuộc về một hệ thống khác, là hệ thống trực thuộc hoàng đế quản lý, có chút khác biệt với quân đoàn.
Ở cái Mục Dương trấn này lại có một Nha Tướng, đồng thời có năm ngàn quân đóng ở đây, điều này đã đủ để nói rõ tầm quan trọng của Mục Dương trấn.
- Con sư tử này, tại sao lại không biết bay chứ.
Diệp Lãng vỗ vỗ đầu sư tử, có chút cảm khái, vào lúc đó, hắn nhìn thấy phía trước nhiều người như vậy, làm cho hắn trong thời gian ngắn muốn bay ra ngoài.
- Rống rống...
Sư tử gầm lên, không biết có phải đang phàn nàn suy nghĩ hão huyền của Diệp Lãng hay không.
Nhìn thấy phía trước có nhiều binh lính như vậy, bộ dạng dù có chết cũng phải thủ vững, Diệp Lãng dứt khoát buông tha suy nghĩ xông cửa, lại nói bọn người này, có lẽ sẽ cho mình vượt qua.
Dù sao thời gian còn nhiều, chậm một chút cũng không có vấn đề gì, so với tốn thời gian chém chém giết giết còn tốt hơn.
- Còn muốn trốn sao?
Tên tiểu Đô Thống đuổi theo, nhìn thấy Diệp Lãng bất động, còn tưởng rằng Diệp Lãng đã khuất phục, sợ hãi.
- Trốn? Ta chưa bao giờ nghĩ qua, nhiều nhất là đổi cách di chuyển khác.
Diệp Lãng thuận miệng trả lời, hắn cũng không cho tên tiểu Đô Thống có cơ hội trả lời, lại trực tiếp nói ra:
- Ngươi nhanh chóng mở cửa thành ra, ta không muốn tốn thời gian dây dưa với các ngươi.
- Muốn ta mở cửa thành cũng được, nhưng ngươi phải bồi thường tổn thất cho thủ hạ của ta, một người một ngàn kim tệ, mười hai người là một vạn hai, tăng thêm khổ phí của ta, đưa cho ta một vạn năm, sau đó ngươi có thể đi!
Tên tiểu Đô Thống kia cười lạng, hắn cảm giác mình mở miệng đòi điều kiện, Diệp Lãng sẽ không cấp nổi cho hắn, nhưng hắn sẽ cho Diệp Lãng trả giá, bổ sung một ít điều kiện.