-Tiểu thư đừng sợ, có chúng ta ở đây, ngươi sẽ không có việc gì, ta sẽ đem tiểu tử bắt cóc người bắt lại, nghiêm trị không tha!
Một tên trong đám binh sĩ ngôn từ rất chính nghĩa, làm cho người ở đây càng khinh bỉ hắn!
Ở đây còn có ai không biết các ngươi muốn làm gì, còn tự đeo lên mặt cái mặt nạ chính nghĩa làm gì chứ.
-Tuy hắn là bắt cóc, nhưng rất tốt với ta, ta ở trong tay của hắn còn tốt hơn ở trong tay các người nhiều.
...
Đám binh sĩ xẩu hổ một hồi, vậy mà bọn mình còn xấu xa hơn cả tên bắt cóc.
Đám bình dân vây xem trong lòng hô to một tiếng thống khoái, phi thường ủng hộ thuyết pháp của Lý Nguyệt, bọn họ cũng biết nếu Lý Nguyệt rơi vào trong tay của chúng, chắc chắn sẽ không có kết quả tốt.
-Vị tiểu thư này, chúng ta là Tham Lang quân đoàn, ngươi nên tin tưởng chúng ta!
Có người vẫn còn bảo trì hình tượng chính nghĩa chói lọi.
-Ngươi chỉ biết các ngươi là người củaTham Lang quân đoàn, nhưng không thể đại biểu cho cả Tham Lang quân đoàn, trong Tham Lang quân đoàn vẫn có bại hoại, ta đã nói rồi, các ngươi là bại hoại.
Lý Nguyệt nói ra, ngữ khí không có run sợ nào.
-Móa, không nên nói nhảm nữa, bắt nàng lại, cho nàng nếm thử tư vị của huynh đệ chúng ta.
Những tên binh lính càn quấy này đã vạch mặt, muốn trực tiếp dùng biến pháp cứng rắn.
-Lý Nguyệt, bọn họ nói tư vị là sao?
Diệp Lãng hỏi.
-Câm miệng! Ngươi đứng nhìn là được rồi!
Lý Nguyệt quát, tung người nhảy lên, rút kiếm chém đứt một cánh tay của một binh sĩ càn quấy.
-Ah...
Cánh tay bay lên, máu tươi tung tóe, tràng diện lúc này làm cho tất cả mọi người đều ngây người.
Không ai có thể nghĩ đến, Lý Nguyệt vừa rồi là một thiếu nữ điềm đạm nho nhã, vừa ra tay đã có máu, trực tiếp chặt đứt một cánh tay của người ta.
Bọn họ nào biết rằng, Lý Nguyệt vốn là một quân thiết huyết, nàng không giết người đã là không tệ rồi, lúc này nàng muốn nâng cao quốc uy giáo huấn đám binh sĩ này, cho dù trước mặt của Triệu Nhã Nhu, nàng vẫn sẽ làm thế.