-Tiểu thư xinh đẹp, ngươi nhìn nam nhân của ngươi xem, ngay cả dũng khí bảo hộ ngươi cũng không có, ngươi hay theo chân chúng ta, ở nơi đây, ngươi muốn cái gì, chúng ta sẽ cho ngươi cái đó.
Người binh lính kia cuồng tiếu, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Diệp Lãng, dùng ngữ khí vênh váo nói chuyện với Lý Nguyệt.
-Bảo hộ? Chỉ là mấy tên bại hoại các ngươi, ta còn cần người khác bảo hộ sao.
Lý Nguyệt nói rất lạnh nhạt, bộ dạng không có tức giận chút nào, với nàng không sao cả, muốn nén giận xuống, thì không ai có thể nhìn ra.
-Lý Nguyệt, bọn họ là bại hoại sao?
Diệp Lãng hỏi.
-Ngươi còn nhìn không ra sao? Bọn họ muốn lợi dụng thân phận của mình, cưỡng chế chúng ta như những dân chúng bình thường. Vừa rồi bọn họ muốn đùa giỡn ta, tại sao ngươi lại đần độn như vậy, chuyện như thế mà cũng nhìn không ra!
Lý Nguyệt thật muốn đánh Diệp Lãng vài cái.
-Đùa giỡn? Vậy tại sao ngươi không chơi còn bọn họ đi?
Diệp Lãng nhìn Lý Nguyệt hỏi.
-Đùa giỡn ở đây, chính là nữ hài tử như ta ở một đêm với tất cả bọn chúng, bọn chúng sẽ làm gì?
Lý Nguyệt trả lời nhàn nhạt, cũng không tức giận, bởi vì đó là thói quen của nàng.
-Không phải chỉ trò chuyện, uống rượu, chơi trò chơi sao?
Diệp Lãng rất đơn thuần, hắn chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện thêm phức tạp.
-Bọn họ muốn ta ngủ với họ, ngươi hiểu chưa?
Lý Nguyệt nói thẳng, đây là thói quen trong quân, trên người của nàng không có bộ dáng của tiểu thư rụt rè.
-Ngủ thì thế nào, chẳng phải lúc ngươi ngủ cũng ôm ta sao?
Thời điểm Diệp Lãng nói đến đây, mặt Lý Nguyệt biến thành màu hồng, nàng không nghĩ cái mà nàng gọi là bí mật, kỳ thật đối phương cũng biết.
Đang lúc Lý Nguyệt muốn ngăn Diệp Lãng nói chuyện, lại phát hiện Diệp Lãng có ý khác:
-Ồ, không đúng, chúng ta thì quen thuộc nhau rồi, còn những người này, dựa vào cái gì mà bọn họ muốn đùa giỡn ngươi chứ!
...
-Ngươi mới biết sao, vậy hiện tại ngươi nói phải làm gì bây giờ?