Lý Nguyệt rất không nể tình mà hỏi thăm, chuyện Diệp Lãng không biết cưỡi ngựa, cả Tường Không ai cũng biết, chính là cái lần mà Diệp Lãng chạy thoát khỏi Tường Không, lúc đó mới biết.
Diệp Lãng vỗ vỗ bờm con sư tử, sau đó nói:
- Cưỡi ngựa ta không biết, nhưng ta biết ngồi, chỉ cần con sư tử này thông minh một chút là được, ta thấy nó cũng không tệ, rất thông minh, nó cũng có sự quan sát của nó, không cần ta phải khống chế nó.
- Nói cũng phải, đúng là con sư tử này không giống như ngựa, cứ như vậy đi, chúng ta thử xem sao.
Lý Nguyệt cũng leo lên người sư tử, mới đầu con sư tử còn vô ý thức tránh né một chút, bởi vì Lý Nguyệt vừa rồi đã làm cho nó sợ hãi.
Nếu là bất cứ ai cũng sẽ sợ Lý Nguyệt giống như con sư tử này, chuyện Lý Nguyệt bắn nó như con nhím, đã làm cho tâm linh bé nhỏ của nó lưu lại bóng mờ.
- Ngươi muốn thế nào?
Lý Nguyệt hỏi thăm, trong mắt lóe ra hàn quang, lúc này con sư tử mới ngoan ngoãn lại, khuất phục dưới dâm uy của Lý Nguyệt.
Sau đó, Lý Nguyệt rất là bình tĩnh ngồi lên lưng con sư tử, ngồi bên cạnh Diệp Lãng, một tay cầm lấy áo của Diệp Lãng.
- Lý Nguyệt, ngươi ngồi xuống đi! Chúng ta đi tiếp!
Diệp Lãng không để ý đến chuyện này, vuốt vuốt thịt viên, sau đó chỉ về một hướng.
- Tiểu sư tử, chạy về hướng đó!
- Rống!
Sư Tử rống lên một tiếng, sau đó bắt đầu chạy như điên.
- Ngừng!
Lý Nguyệt nói một chữ đã làm con sư tử dừng lại, nó luôn có cảm giác sợ hãi khi đối mặt với Lý Nguyệt, tuyệt đối sẽ không dám đắc tội Lý Nguyệt.
Khi con sư tử dừng lại, Diệp Lãng cũng lập tức ổn định thân thể của mình, đây là do hắn phản ứng nhanh, hắn không phải là người bình thường, nhưng mà Lý Nguyệt ở bên cạnh lại không có năng lực phản ứng như hắn, trực tiếp đâm vào người Diệp Lãng.