Lý Nguyệt không nói gì, nàng lại kéo cung, đây là mũi tên mạnh nhất của nàng, nhất định sẽ bắn trúng con sư tử này, mà nếu là như vậy, sau khi nàng bắn mũi tên này ra, con sư tử sẽ bị giết chết.
Chính là vào lúc này, đột nhiên Diệp Lãng vươn tay ngăn Lý Nguyệt lại, nói ra:
- Được rồi, Lý Nguyệt! Nó đã muốn sống như vậy, vậy thì cho nó sống đi!
...
Lý Nguyệt nhìn Diệp Lãng một hồi, sau đó gật đầu, thu hồi cung tiễn:
- Được, vậy thì thả nó đi! Chúng ta tiếp tục chạy đi!
- Tiểu sư tử! Sau này đừng như vậy nữa nhé, nếu gặp phải một bạo lực nữ như Lý Nguyệt, nhất định sẽ biến ngươi thành thịt viên kho tàu.
Diệp Lãng giải trừ luyện kim trận Lao Lung, thả đầu sư tử ra, lúc này con sư tử đã không còn sức lực để phản kháng, toàn thân của nó đang phát run, sợ hai người Diệp Lãng sẽ làm gì nó.
- Ai là bạo lực nữ? Còn nữa, ngươi cũng đừng giội nước bẩn lên người của ta, vừa rồi chính là ngươi muốn đem nó biến thành thịt viên kho tàu mà!
Lý Nguyệt rất bất mãn nói, vung cước muốn đá vào người Diệp Lãng.
- Có sao?
Thân thể Diệp Lãng di động một cách kỳ dị, dễ dàng tránh thoát một cước của Lý Nguyệt.
- Rống rống...
Sư tử thấp giọng rên rĩ, không biết có phải đang nói: chính là ngươi, ngươi mới là đầu sỏ gây ra mọi chuyện!
- Tiểu sư tử, ta giúp ngươi nhổ tên trên người ra nhá, ngươi phải chịu đâu một chút, sau đó sẽ không còn đau nữa!
Diệp Lãng cười nói, giống như muốn dùng nụ cười để dẹp đi sự sợ hãi của con sư tử này.
Nắm lấy, Diệp Lãng bắt đầu nhổ tên ra.
- Rống rống...
Sư tử thấp giọng gầm thét, đau đến muốn nhảy lên, tuy rằng khi nhổ tên xong đã không còn đau nữa, nhưng mỗi lần bị nhổ ra rất đau, rất khó chịu được.