Thời điểm Lý Nguyệt còn chưa hỏi Diệp Lãng đang làm gì, Diệp Lãng đã nói một câu:
-Chỉ nên nói với ta đi phía trước thế nào, đằng sau đi thế nào, ngươi chỉ cần nói với ta như vậy là được!
-Được... Còn nữa, ngươi mau thả ta xuống! Hiện tại ta không có yếu ớt nữa, không cần ngươi ôm ta đâu!
Lý Nguyệt ở trong ngực Diệp Lãng giãy dụa, nhưng chỉ tốn công vô ích.
Lực lượng của Diệp Lãng, còn có khí tức dương cương của hắn, làm cho sự giãy dụa của Lý Nguyệt nhũn ra.
-Tuy ngươi không yếu ớt nữa, nhưng ngươi đi quá chậm, ta ôm ngươi chạy sẽ nhanh hơn!
Diệp Lãng nói, hắn đã dùng hành động thực tế để chứng minh lời hắn nói.
Mới đầu Lý Nguyệt vẫn không rõ lời nói của Diệp Lãng, làm sao ôm ta sẽ đi nhanh hơn một chút, thời điểm nàng nhìn thấy tốc độ như cuồng phong của Diệp Lãng, thời điểm nàng nghe tiếng gió gào thét bên tai của mình, nàng đã hiểu rõ, vì sao Diệp Lãng lại nói mình quá chậm.
Nhưng mà, tốc độ của mình đúng là quá chậm, tốc độ này của hắn còn nhanh hơn thiên lý mã, làm sao nàng có thể vượt qua, trách không được ngày hôm qua lại xuất hiện ở ở đại thảo nguyên cách Hoàng thành ngàn dặm, nguyên lai là như vậy, đúng là hắn đã ôm mình chạy đến nơi đây!
Đây đúng là chuyện không thể tưởng tượng nổi, tốc độ này, đúng là làm ngươi ta khó có thể hiểu nổi, đây thuần túy là dựa vào cước lực mà chạy, không có một chút ma pháp lực nào, đây mới là điểm làm người ta khó hiểu nhất.
Diệp Lãng ah Diệp Lãng, rốt cuộc ngươi có bao nhiêu bí mật, có bao nhiêu chuyện làm cho người ta khó hiểu a!
Trên người Diệp Lãng xuất hiện nhiều hiện tượng quái dị, Lý Nguyệt cũng không thèm tìm hiểu, nàng cũng không hề kỳ quái, xem đây là một thói quen mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
Đầu của Lý Nguyệt chậm rãi tựa vào ngực Diệp Lãng, lẳng lặng nằm im, nghe tiếng tim Diệp Lãng đập, đều này đã giúp nàng quên đi thời gian trôi qua.