Thời điểm Diệp Lãng rời khỏi Lý gia, ngay tại một góc đường có một đoàn người phát hiện ra hắn, hắn có thể tránh thoát những người chính thức đuổi bắt hắn ở Tường Không, nhưng lại không thể tránh khỏi dân chúng bình dân, bởi vì họ có mặt ở khắp mọi nơi.
-Thập Tam thiếu gia...
Có người nhìn thấy Diệp Lãng ôm Lý Nguyệt chạy qua trước mặt mình, ngây ngốc một chút, sau đó kinh ngạc kêu lên.
Người này lại không thể ngờ được Diệp Lãng lại xuất hiện ở trước mặt mình, người này cảm thấy vận khí của mình đúng là quá tốt.
Đồng thời, hắn cũng nhìn thấy Lý Nguyệt, cảm thấy có chút kỳ quái, tại sao Thập Tam thiếu gia lại ôm Lý Nguyệt tiểu thư chạy đi như thế, hắn đang làm cái gì?
Không đợi hắn nghĩ thông suốt chuyện này, có một đám kỵ sĩ mặt áo giáp màu đen xuất hiện, đây là đoàn kỵ sĩ của Triệu Nhã Nhu, cả Tường Không không có người nào không biết những người này.
Trong những người kỵ sĩ này có người lên tiếng hỏi:
-Có thấy Diệp Lãng không?
-Không có! Thập Tam thiếu gia ở chỗ này sao?
Không ngờ người này lại lắc đầu, cũng giả bộ như rất hưng phấn, muốn đi tìm kiếm Diệp Lãng.
Có người nào mà không biết Thập Tam thiếu gia là đối thủ một mất một còn với nữ hoàng, nói cho các ngươi biết không phải là muốn giết Thập Tam thiếu gia hay sao? Ta sẽ làm như vậy sao? Nếu như ta nói cho các ngươi, ta chắc chắn sẽ bị mọi người mắng chửi đến chết.
Chính vì vậy, cho dù Diệp Lãng đi trên đường cái của Tường Không đế quốc, chỉ cần không phải bị người của Triệu Nhã Nhu phát hiện, tất cả mọi người sẽ xem như không nhìn thấy, tuyệt đối sẽ không tiết lộ tin tức của hắn cho người khác, thậm chí có khả năng nói dối để lừa gạt người khác.
Tình huống này Diệp Lãng không biết, hắn chỉ biết phải ôm Lý Nguyệt rời đi, trực tiếp rời khỏi Hoàng thành, lấy năng lực của hắn, có rất nhiều biện pháp không kinh động đến thành vệ quân mà vẫn có thể rời khỏi thành.