"Cái này ta cũng biết, nhưng ngươi cứ như vậy mà ra ngoài, vạn nhất hắn xuất hiện cũng không dễ bắt... Khoan khoan, nữ nhân à, không phải ngươi không muốn để chúng ta bắt lấy hắn nên mới đi ra ngoài chứ?" Đột nhiên Lý Thiên Quân phát hiện ra vấn đề này.
Lý Nguyệt đi ra ngoài như vậy là có lợi nhất với Diệp Lãng, như vậy sẽ đánh tan an bài của Triệu Nhã Nhu. sẽ rất tiện cho Diệp Lãng.
Lấy tính cách của Lý Nguyệt, kỳ thật bắt nàng ở nhà đợi cũng không phải vấn đề lớn, Lý Thiên Quân cho rằng nếu là bình thường, nói nàng ở nhà thì nhất định nàng sẽ nghe lời chứ không giống như bây giờ.
Cho nên nhất định có vấn đề, mà nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có nàng muốn giảm bớt phiền toái cho Diệp Lãng, không muốn hắn rơi vào tay Triệu Nhã Nhu mà thôi.
Bây giờ bên cạnh Lý Nguyệt đã giăng ra thiên la địa võng, chỉ chờ Diệp Lãng chui vào!
"Đúng vậy! Ta không muốn hắn bị Triệu Nhã Nhu bắt lấy, hơn nữa còn vì ta!" Lý Nguyệt gật đầu, ngoài ý liệu trực tiếp thừa nhận.
"Vì sao?" Lý Thiên Quân cảm thấy rất ngoài ý muốn, miệng mở rất lớn, có lẽ không phải vì đáp án của Lý Nguyệt mà vì thái độ liều lĩnh của nàng.
Hiện tại ở đây cũng không chỉ có Lý Nguyệt và Lý Thiên Quản, còn có người khác nữa, ngoài sáng trong tối đều có, lời của Lý Nguyệt nhất định sẽ truyền vào lỗ tai Triệu Nhã Nhu.
"Không tại sao cả, ta chỉ không nhìn được mà thôi, bất quá ta cũng sẽ không phá hư kế hoạch của các ngươi, ta chỉ không tham dự vào, dưới điều kiện cho phép sẽ sáng tạo một cơ hội cho hắn." Hiển nhiên Lý Nguyệt không muốn nói lý do, bất quá có thể khẳng định nàng thiên hướng về Diệp Lãng.
Có điều tuy thiên hướng Diệp Lãng, nhưng làm một quân nhân, nàng vẫn tiếp tục phục tòng mệnh lệnh, sẽ không làm ra chuyện nắm ngoài mệnh lệnh, đồng thời cũng sẽ không làm ra chuyện cản trở Triệu Nhã Nhu, đây là trình độ lớn nhất nàng có thể.