"Các ngươi muốn đi đâu? Yến hội đã bắt đầu rồi, các ngươi không quên chứ?" Triệu Nhã Nhu đột nhiên sát ra, hỏi Diệp Lãng và Lý Nguyệt.
Lúc này Diệp Lãng mới phát hiện hình như đã chạng vạng rồi, cách sinh nhật Triệu Nhã Nhu đã không xa, mà Triệu Nhã Nhu đã lại đây tức là mình đã không còn thời gian ở một mình cùng Lý Nguyệt nữa rồi.
Chỉ thiếu chút nữa thôi, chỉ cần thời gian nhiều hơn một chút là ta đã thành công rồi, Triệu Nhã Nhu, ngươi không thể đến trễ một chút sao?
Nếu hỏi Triệu Nhã Nhu như vậy, nhất định nàng sẽ cảm thấy thực ủy khuất, nàng chỉ vì muốn sớm một chút nên liều mạng đuối thời gian, xừ lý tất cả các chuyện khác.
"Bắt đầu ròi sao? Vậy Fox công tử, sau này chúng ta lại nói tiếp." Lý Nguyệt nói, trên mặt cũng hơi bừng đỏ, dù sao chuyện này cũng làm người ta cảm thấy rất ám muội.
"Được rồi!" Lúc này Diệp Lãng có thể nói gì đây? Tiếp tục miễn cưỡng thì nhất định Lý Nguyệt sẽ không chịu, chỉ có thể chờ tiệc tối chấm dứt rồi tính.
Vì phát tiết sự bất mãn của mình, Diệp Lãng liền nói một câu: "Triệu Nhã Nhu, nha đầu ngươi thật sự rất phiền toái, chỉ biết gây trở ngại người khác."
Những lời này của Diệp Lãng quả thật có thể nói là long trời lở đất, cho dù mọi người đã quen giật mình trước đó nhưng câu này quả thật quá kinh người, chỉ tên nói họ với Hoàng Thượng còn chưa tính, còn gọi Hoàng Thượng là một nha đầu.
Vô luận là ở điểm nào cũng làm cho người ta không thể tiếp thụ, khiếp sợ không thôi.
Kỳ thật lấy tính cách của Diệp Lãng thì hắn cũng sẽ không nói như vậy, hắn luôn luôn rất có lễ phép với người khác, đây cũng là điều tất cả mọi người công nhận. Tuy hắn rất mơ hồ nhưng về mặt lễ tiết thì hắn vẫn rất đúng mực.
Cho dù quan hệ đối địch đi nữa, chỉ cần không làm cho hắn rất chán ghét thì hắn cũng sẽ rất lễ phép.