"Không sai, Lý Nguyệt, kiếm pháp của ngươi ngày càng tinh diệu! về sau có ngươi rồi thì cũng không sợ gặp nguy hiểm nữa.
Ngươi còn không biết xấu hổ nói nữa, thật đúng là không ngờ lại có người vô liêm sỉ đến vậy! Nếu ta là ngươi thì đã sớm cúp đuôi đi rồi!
"Cám ơn!" Mặt Lý Nguyệt lại đỏ lên, nàng rất hưởng thự sự khích lệ của Diệp Lãng.
Tình yêu a, thật đúng là làm người ta mù quáng, chuyện đã vậy rồi mà ngươi còn thế này, ngươi hẳn là sớm rời khỏi tên tiểu bạch kiểm này chứ!
Tất cả mọi người đều lắc đầu vì thái độ của Lý Nguyệt, bọn họ đều cảm thấy Lý Nguyệt bị tình yêu che lấp tâm trí mà mấy ai biết giữa hai người đã phát sinh chuyện gì? Sao nàng có thể không biết Diệp Lãng có phải là người yếu đuối hay không?
Nếu hắn là người yếu đuối thì sao lại quyết đấu cùng Kiếm Thánh chỉ từ, vì cứu mình mà đánh bạc cả sinh từ, nếu hắn là người yếu đuối thì sao có thể giữ được bình tĩnh như vậy dưới thùy thất, còn cứu người khác nữa.
Hắn làm như vậy là có nguyên nhân của hắn, có lẽ hắn khinh thường động thủ!
Lý Nguyệt không biết rằng Diệp Lãng không thể ra tay, vừa ra tay sẽ bạo lộ thân phận ngay, bỉnh thường hắn vẫn sử dụng luyện kim thuật và vũ kỹ trong võ lâm bảo khố.
Vốn vũ kỹ trong võ lâm bảo khổ cũng không có mấy người biết nhưng không biết chiêu thức thì đã sao, người đã từng xem qua hắn triển lộ thân thủ đều biết loại phong cách này cũng chỉ mỗi Diệp Lãng, động thủ liền lòi.
ở trong này số người xem qua Diệp Lãng động thủ cũng không ít!
Cho nên Diệp Lãng không thể ra tay nên đành lựa chọn một cái lựa chọn hắn cảm thấy thật bình thường là để Lý Nguyệt ra tay, mình ở đằng sau lược trận trợ giúp.