"Ca ca..." Diệp Lãng nghe thấy như có cơ quan gì bị chạm đến, đồng thời cũng cảm giác được mặt đất hơi hơi chấn động, nguyên nhân vì cơ quan ở cánh cửa bị chạm vào xúc động đến các cơ quan khác chung quanh.
"Vì sao ngươi không nghe ta!" Triệu Nhã Nhu rất tức giận nói với Diệp Lãng.
"Nghe ngươi sẽ có lợi sao? Ngươi dám khẳng định ngươi đúng sao?" Diệp Lãng thực không thèm, để ý trả lời, rất rõ ràng hắn sẽ không để ý Triệu Nhã Nhu sinh khí, trước sau như một, vẫn coi nhẹ.
"Cho dù là ta sai, ngươi không thể nghe ta một lần sao?" Những lời này của Triệu Nhã Nhu làm cho Lý Nguyệt có điểm hồ đồ, Diệp Lãng càng thêm mơ hồ.
"Ngươi đã sai rồi thì sao ta phải nghe ngươi? Đầu óc ngươi hỏng rồi à?" Diệp Lãng nhìn Triệu Nhã Nhu, rất là kỳ quái hỏi.
"Đúng! Đầu óc của ta bị hỏng, nếu không sao ta lại làm chuyện biến thái như vậy, ta đúng là một biến thái, ta thích làm sai! Ta muốn đi tù lộ!" Triệu Nhã Nhu đè điểm tử lộ.
"Dựa vào, ngươi có bệnh!" Diệp Lãng lỏn tiếng nói.
"Ta có bệnh, ngươi có thuốc sao?" Triệu Nhã Nhu lạnh lùng trả lời.
"Ngươi cần nhiều ít?"
"Ngươi có bao nhiêu?"
"Ngươi cần bao nhiêu, ta có bấy nhiêu!"
"Ngươi có bao nhiêu, ta muốn bấy nhiêu!"
Đối thoại này hơi quen quai a...
"A..." Ngay khi Diệp Lãng và Triệu Nhã Nhu còn chưa tính sổ xong, Lý Nguyệt đã xảy ra chuyện, nàng phát ra một tiếng kêu sợ hãi, mà khi hai người nhìn qua thì phát hiện Lý Nguyệt đã tiêu thất.
Cùng lúc đó, ở vị trí của Lý Nguyệt xuất hiện một cái hố to, rất rõ ràng tử lộ kia đã xuất hiện.
"Lý Nguyệt!"
Diệp Lãng cùng Triệu Nhã Nhu đồng thời kinh hô, mà lúc đó Diệp Lãng trực tiếp chạy vội tới, không hề nghĩ ngợi, trực tiếp nhảy xuống.
"Ngươi thích nàng đến vậy sao, vì nàng mà ngay cả mạng mình cũng không muốn?" Triệu Nhã Nhu không nghĩ tới Diệp Lãng lại làm như vậy, không biết ở dưới ra sao mà vẫn nhảy xuống.