"Chỉ cần bôi bùn ở ngoài con gà là được, nếu Hoàng Thượng sợ bần thì dùng lá sen bọc gà lại." Lý Nguyệt nói, đây là Diệp Lãng dạy cho nàng.
"Gà đâu?" Khi đã nói xong hết thảy, Triệu Nhã Nhu phát hiện lại không còn chủ nguyên liệu là gà nữa, vì thế nhìn về phía Diệp Lãng, dường như khi nãy Diệp Lãng còn nói cho mình gà.
Lúc này Diệp Lãng nói ra một câu làm người ta cảm thấy hận không thể đánh chết hắn.
"Tự mình đi săn!"
N II
"Không phải vừa rồi ngươi nói có thể cho ta gà sao?" Triệu Nhã Nhu hỏi.
"Vừa nãy là vừa nãy, bây giờ là bây giờ!" Diệp Lãng trả lời, nếu biết là ngươi thì tuyệt đối sẽ không nói cho ngươi.
"Tốt, xem như ngươi lợi hại! Các ngươi đi tìm một con gà cho ta." Tâm tình hôm nay của Triệu Nhã Nhu dường như không sai, thế nhưng có thể nhẫn nhịn được sự vô lễ của Diệp Lãng.
Mà lúc này cơ hồ tất cả mọi người đều kinh ngạc điểm này, vì sao hôm nay tính tình của Nữ Hoàng lại tốt như vậy? Để cho tiểu tử trước mặt này kiêu ngạo như thế.
Bất quá khi mọi người nhìn Diệp Lãng, ánh mắt như đang nhìn một cái người chết vậy bởi bọn họ cảm thấy hắn hẳn phải chết chắc rồi!
Tâm tình của Nữ Hoàng lúc này đúng là tốt nhưng khi tâm tình nàng không tốt tức đã bắt đầu bão nổi, mà trên cơ bản tâm tình của nàng đều vẫn không được tốt lắm, có lẽ ngày mai, có lẽ hỏm nay cũng không chùng đã lập tức trở mặt.
Đến lúc đó tiểu tù này phải đi gặp minh vương!
Bất quá hiện tại quan trọng nhất là đi bắt một con gà đến đây, nếu không mình cũng phải đi gặp minh vương...
"Mùi vị không tệ, ai nghĩ ra cách này vậy?" Khi Triệu Nhã Nhu ăn xong gà ăn mày, cảm thấy hương vị cũng được, có một phen phong vị khác thường.
Con gà ăn mày này quả thật tự chính Triệu Nhã Nhu động thủ, hôm nay hứng thú của nàng quả nhiên không phải thấp, nhìn bản tay nhỏ bé trắng noãn lấm bủn, mọi người có điểm cảm khái nghĩ.