"Không còn sớm! Nên rời giường!" Thanh âm Lý Nguyệt như thanh tuyền trong u cốc, làm Diệp Lãng cảm thấy rất nhẹ nhàng khoan khoái đến nỗi làm hắn mất cả buồn ngủ.
"Ừ!" Diệp Lãng thu thập một chút, chuẩn bị đến dòng suối nhò đánh răng rửa mặt, lúc này hắn phát hiện Lý Nguyệt đang đỏ mặt nhìn mình, tựa hồ có gì muốn nói nhưng lại không dám nói, hoặc là ngượng không nói nên lời.
Vốn Diệp Lãng cũng không phát hiện ra vấn đề này, bất quá có Lãnh Huyết Ngũ ở, nàng nhắc nhở hắn một chút, cũng biết Lý Nguyệt bị gì, bất quá nàng cũng không nói ra.
"Làm sao vậy?" Diệp Lãng hỏi.
"Ta, ta vẫn không thể động, ngươi có thể mang ta đến đó được không?" Lý Nguyệt chỉ vào một chỗ có điều bí ấn.
"Đi làm gì? À, muốn đi nhà xí à, ngươi không chịu nói sớm, hôm qua ta đã bảo ngươi cần thì cứ gọi ta thì không đến mức..." Diệp Lãng cũng phát hiện được nguyên nhân, mà theo lời của hắn ngày càng nhiều, mặt Lý Nguyệt ngày càng hống.
"Câm miệng! Mau đẫn ta tới!" Lý Nguyệt quát bảo Diệp Lãng ngưng lại, nàng sợ không biết kế tiệp Diệp Lãng lại nói ra chuyện xấu hổ gì nữa.
"Đã biết..." Diệp Lãng ôm lấy Lý Nguyệt, đi đến nơi bí ấn, buông tay chạy lấy người.
Mà trước khi hắn đi còn nói: "Khi nào xong thì nói ta một tiếng."
"Đi mau, không được nhìn lên!"
"Ta mới không rảnh! Đi đánh răng rửa mặt đã, có cần ta chuẩn bị nước cho ngươi rửa... cái kia không?"
Lý Nguyệt phát hiện mình ở trước mặt Diệp Lãng đã không có riêng tư đáng nói, cứ tiệp tục như vậy sẽ mất mặt hết, nàng đang suy nghĩ có khi mình trực tiếp quay về cho khỏe, làm cho người ta biết thì đã sao, dù sao cũng là Diệp Lãng chết.
Nhưng thùy chung nàng vẫn không tản nhẫn như vậy được!
Mà lúc sau Lý Nguyệt cũng thích cái cảm giác này bởi khi nàng suy yếu thì có thể đầy hết mọi chuyện cho Diệp Lãng làm, để hắn hầu hạ mình.