"Ta sợ ngươi à? Ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi rồi chờ phụ thân ta đuổi giết, hắn lại là đế quốc đệ nhất Kiếm Thánh, trên đại lục không có mấy ai là đối thủ của hắn..." Lý Hiền Đức lớn tiếng nói, kỳ thật những lời này cũng chỉ là biểu hiện sự khiếp đảm của hắn, hắn muốn Diệp Lãng nhận rõ hậu quả khi giết hắn.
"Phải không? Vậy ngươi cứ chờ xem!" Chùy thủ của Diệp Lãng đột nhiên nhanh hơn, trực tiếp đâm vào trái tim của Lý Hiền Đức.
"Ngươi... Ngươi thật sự giết ta... Ngươi... Vì sao..." Trên mặt Lý Hiền Đức lộ ra vẻ không thể tin được, đến chết hắn cũng không tin được Diệp Lãng thật sự giết mình, chẳng lẽ hắn không sợ Kiếm Thánh đuối giết.
"..." Lý Nguyệt cau mày, nàng không ngờ Diệp Lãng thật sự giết Lý Hiền Đức.
"Vì sao? Rất đơn giàn, chính ngươi nói ta thử nên ta thử xem sau khi chết có thể mang lại phiền toái gì cho ta." Diệp Lãng mỉm cười trả lời.
Có đôi khi có một ít người không biết điều như vậy, cứ thách người khác động vào hắn, mà đến lúc bị động thật thì mặc kệ sau này có trả thù được hay không thì trước tiên cũng phải trả giá đắt đã.
Lần này Lý Hiền Đức trả giá đắt, cái giá của cả sinh mệnh!
về sau cho dù Kiếm Thánh có thể giết được Diệp Lãng thì sao? Lý Hiền Đức hắn đã chết, hắn vĩnh viễn đều không nhìn thấy được, huống chỉ Kiếm Thánh có thể giết được Diệp Lãng sao?
Tuy rằng Diệp Lãng không đánh lại Kiếm Thánh nhưng Kiếm Thánh cũng không thể bắt được Diệp Lãng, muốn giết chết Diệp Lãng là chuyện không tưởng.
Khi nghe đến lời giải thích của Diệp Lãng, Lý Hiền Đức càng thêm không thể sáng mắt, hiện tại hắn mới phát hiện mình ngu xuẩn cỡ nào, vì sao phải khích người ta giết mình, có ý nghĩa sao?
Nếu có thể quay lại thì nhất định hắn sẽ lựa chọn sớm chạy trốn một chút, không để ý cái gì mà tự tôn, không dây dưa với người không ấn lẽ thường như Diệp Lãng nữa.