Nếu nói lúc này Lý Nguyệt biết thiếu niên Hồ tộc này là Diệp Lãng thì có khi nàng sẽ trực tiếp rút kiếm bổ hắn ra!
Đổi với điểm này, Lãnh Huyết Ngũ cùng đám người Athena, kể cả chính Diệp Lãng cũng rất khẳng định, nếu bị Lý Nguyệt phát hiện thì mình tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt.
Cho nên tuyệt đối không thể lộ ra, nhiều nhất chỉ đệ nàng hận Ford * Fox... Đến lúc đó, nàng làm sao tìm được Ford * Fox thì không liên quan gì đến mình cả!
"Bụng có điểm đói, ăn chút gì đã..."
Đi được nửa ngày, chung quanh Diệp Lãng dẩn dẩn đã không còn bóng người, trước còn có tốp năm tốp ba đi ngang qua, bây giờ cơ hồ không thấy ai cả.
Bây giờ đã bước vào giai đoạn mọi người phân tán ra khắp nơi, sẽ không còn tình cảnh nhiều người tụ cùng một chỗ nữa, chân chính đi săn đã bắt đầu rồi.
"Không được ăn, ăn sẽ phá hỏng quy cũ!" Lý Nguyệt thấy Diệp Lãng lấy đồ ăn sẵn từ trong giới chỉ ra, lập tức ngăn cản lại.
"?? Cái gì?" Diệp Lãng có điểm nghi hoặc, vì sao lại phá hỏng quy cũ?
"Lần vây săn này, hết thảy ăn, mặc, ở, đi lại đều phải dựa vào chính bản thân mình, ngươi muốn ăn gì thì tự ngươi đi tìm hoặc chính ngươi mang lương khô đến!" Lý Nguyệt nói.
Lần vây săn này, kỳ thật trừ săn dã thú ra còn muốn khảo nghiệm năng lực sinh tồn nơi đã ngoại của mọi người, muốn ăn gì thì phải tự tìm, rau dại quả dại, tất nhiên còn có dã thú nữa!
Đừng quên lần này là săn thú, sau khi săn được con mồi, ghi điểm rồi thì tùy ngươi xừ lý, muốn đốt nướng hay làm gì là tùy!
"Còn có chuyện như vậy sao?" Diệp Lãng kỳ quái nói, trước kia hắn cũng không phát hiện vấn đề này, kỳ thật cũng không thể trách hắn bởi Diệp Lam Vũ cùng Thất công chúa thu phục tất cả mọi chuyện, hắn căn bản không cần làm gì cả.