Nếu nói việc giết Triệu Nhã Nhu không có phiền toái gì thì trăm phần trăm Diệp Lãng sẽ giết nàng bởi với hắn mà nói, sự tồn tại của nàng là một sự uy hiếp với mình. Tuy bình thường hắn mơ mơ màng màng nhưng hắn vẫn rất rõ điều này.
Cũng vì vậy hắn mới cải trang, nếu không lấy tính cách của hắn đã sớm trực tiếp đi vào, đồng thời hắn cũng không muốn Triệu Nhã Nhu có cơ hội nhìn thấy mình, bởi vậy khi thấy Triệu Nhã Nhu thì hắn liền trốn ngay.
Giống như hiện tại...
"Trốn!"
Khi Diệp Lãng phát hiện Lý Nguyệt tựa hồ đang tìm cái gì, ngay khi Lý Nguyệt có thể đảo mắt đến mình, hắn liền tránh trong đám người, làm cho Lý Nguyệt thất vọng quay về.
"Chẳng lẽ hắn còn chưa tới sao?" Lý Nguyệt lẩm bầm nói, trên mặt lơ đãng lộ ra một tia mất mác.
"Sao vậy Lý Nguyệt giáo úy?" Triệu Nhã Nhu thuận miệng hỏi, tựa hồ cũng không để ý lắm. Bất quá người có thể làm nàng hỏi đến cơ hồ không có, Lý Nguyệt có thể được nàng "không thèm, để ỳ" hỏi cũng coi như rất khó rồi.
Có người đồn rằng tựa hồ Triệu Nhã Nhu cũng có chút chiếu cố một cách đặc thù với Lý Nguyệt, không biết là vì quan hệ của Lý gia hay vì Lý Nguyệt và nàng mỗi người một vẻ...
Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi nhé, là vì Lý Nguyệt từng cự tuyệt qua Diệp Lãng...
"Không có gì..." Lý Nguyệt hồi đáp, sao nàng có thể nói mình đang đợi một người, một thiếu niên khác phái được.
Nếu chuyện này bị người khác biết thì nhất định sẽ làm toàn thành oanh động, ai cũng biết tính cách của Lý Nguyệt, biết thái độ trước giờ của nàng với người khác phái.
“Ừ..." Triệu Nhã Nhu cũng không truy vấn, nàng có thể tùy tiện hỏi đã rất khó rồi, chuyện làm nàng hứng thú thì tìm khắp thiên hạ cũng không có mấy.
ở bên kia, khi Diệp Lãng trốn đi, Lãnh Huyết Ngũ cảm thấy có điểm kỳ quái, lại hỏi: "Ngươi đang làm gì?"