"Không sai không sai!" Đây là lời khi Diệp Lãng nhìn thấy kế hoạch.
"Hừ!" Tiếng hừ không chịu thua này là của Lãnh Huyết Thất.
Lúc ấy Diệp Lãng ngồi trên lầu của Trúc Tâm Lâu, ở vị trí ban công, từ đây có thể nhìn bao quát tất cả tình huống từ bên ngoài, rất được người thích.
Lúc này Diệp Lãng ngồi một mình một bản, mà Lãnh Huyết Thất cũng lấy cỏ mượn chỗ rồi cũng ngồi chung với hắn, vốn Lãnh Huyết Ngũ đang tính giữ khoảng cách cùng Diệp Lãng, nhìn thấy Lãnh Huyết Thất làm như vậy cũng rõ ràng đến đây ngồi luôn.
Lúc ấy Diệp Lãng cảm thấy kỳ quái, không phải nói giả vờ như không biết sao?
"Đừng đặt câu hỏi, chúng ta chỉ là người xa lạ ngồi chung bàn, điều này thực bình thường, không nên cố ý lảng tránh, như vậy chỉ càng làm người ta hoài nghi!" Trước khi Diệp Lãng nói gì đó, Lãnh Huyết Thất đã nhỏ giọng nói.
À hóa ra là vậy.
Diệp Lãng cũng không quản Lãnh Huyết Thất nữa, tiếp tục gọi món ăn, tựa hồ đang chú ý đến tình huống đối diện.
"Ngươi đang nhìn cái gì?" Lãnh Huyết Thất lợi dụng một loại ám hiệu của Lãnh Huyết Tố trao đối cùng Diệp Lãng. Loại ám hiệu này là thông qua một công cụ đặc biệt của Lãnh Huyết Tố truyền thông tin cho nhau, đây là một loại luyện kim công cụ rất tinh xảo, phí tốn có điểm cao.
Loại công cụ đặc biệt này có phạm vi không nhỏ, chỉ có thành viên cao cấp của Lãnh Huyết Tố mới có, mà vừa hay Diệp Lãng cũng có một cái.
Bọn họ liên hệ với nhau cũng không phải trực tiếp sử đụng ngôn ngữ mà là dùng một loại mật mã ám hiệu, cho dù bị người đánh cắp công cụ cũng sẽ không tiết lộ bí mật của Lãnh Huyết Tổ.
"Ta đang nhìn Phong Hoa Tuyết Nguyệt Lâu ở đối diện. Diệp Lãng trả lời.
"Phong Hoa Tuyết Nguyệt Lâu? Đây không phải tài sản của ngươi sao?" Lãnh Huyết Thất hỏi, "Bất quá nghe nói gần đây bị người lấy đi, dường như cũng là người của Lý gia, có quan hệ cùng Lý Nguyệt."