Tiểu Linh vừa nghe vừa hỏi, Lãnh Huyết Thất thì tiếp nhận tư liệu của Lý Nguyệt xong bắt đầu nghĩ biện pháp, Lãnh Huyết Ngũ từ đầu tới cuối vẫn không ra tiếng, mà nàng cũng không nghe về những vấn đề luyện kim này.
Mãi đến một lúc nào đó, Lãnh Huyết Ngũ tiêu thất một thời gian ngắn, sau đó lại xuất hiện bên cạnh Diệp Lãng, nhắc nhở hắn --
"Đã đến giở ăn cơm trưa, đến dùng cơm a."
Lãnh Huyết Ngũ mang vài món thức ăn lên bàn, đều là một ít đồ ăn giản dị, bất quá cũng rất tinh xảo, tựa hồ xuất từ tay Lãnh Huyết Ngũ.
"Ý? Đồ ăn lần này sao khác đồ ăn lúc trước nhỉ, đổi đầu bếp à?" Lãnh Huyết Thất ăn một ngụm liền nói, nàng cảm thấy đồ ăn lần này rất tốt, đồ ăn lúc trước không thể sánh bằng.
Lãnh Huyết Ngũ rất thích xuống bếp nấu nướng nhưng nàng lại rất ít cho người khác ăn, trừ bỏ Diệp Lãng thì trên cơ bản không có người hưởng qua, mà hai người Lãnh Huyết Thất bây giờ nhờ phúc Diệp Lãng mới có thể thưởng thức được trù nghệ của sát thủ đệ nhất thiên hạ Lãnh Huyết Ngũ này.
"Ngô ngô..." Diệp Lãng vừa ăn, vừa muốn nói cái gì đó, bất quá miệng đầy thức ăn làm hắn không nói nên lời nên rõ ràng buông tha cho.
"Ăn cơm của ngươi đi, không cần nhiều lời!" Lãnh Huyết Ngũ gắp một ít thức ăn cho Diệp Lãng, cũng lạnh lùng nói.
"Lãnh Huyết Ngũ, ngươi cũng quá bất công, chúng ta làm tỷ muội nhiều năm như vậy ngươi cũng chưa từng gắp rau cho ta." Một bên Lãnh Huyết Thất rất là ám muội nói.
"Ngươi muốn sao?" Một đạo sát khí bức người từ Lãnh Huyết Ngũ bay tới.
"..., coi như ta chưa nói gì..." Lãnh Huyết Thất cúi đầu ăn cơm.
Tiểu Linh ngoan ngoãn cầm chén ăn cơm, tự mình gắp thức ăn cho mình, tất nhiên cũng sẽ không ra tiếng, đột nhiên gắp một ít đưa cho Diệp Lãng.
Lãnh Huyết Thất nhìn thấy vậy quyết định mình cũng phải gắp cho Diệp Lãng một ít để đung nhập vào bàn ăn, nếu không chỉ có một mình nàng không gắp thức ăn cho Diệp Lãng.