"Có phải các ngươi cho rằng ta không tồn tại không!" Lúc này Lý Ngạn bị ghẻ lạnh ở một bên có điểm khó chịu, chuyện phát triển đến bây giờ là hắn đuối lý, hắn cũng không muốn bị người ta coi khinh như vậy.
"Ta không phải cho rằng ngươi không tồn tại mà là căn bản coi khinh sự tồn tại của ngươi, hiện tại ngươi còn gì muốn nói? Không ngờ đến cả nàng ngươi cũng lừa được, ta còn chưa tìm ngươi tính số đã là khách khí lắm rồi!" Diệp Lãng nhìn Diệp Lãng nói, lạnh lùng nói thêm, "Còn không cút ra ngoài cho ta!"
"..."
Sắc mặt Lý Ngạn trở nên rất khó coi, hắn không thể tưởng được ở đây mình còn bị người khác tống ra ngoài.
"Người đến, bắt tiểu tử này lại cho ta, ta muốn hảo hảo giáo huấn hắn!" Lý Ngạn rống lên một tiếng, sau đó có vài tên hộ vệ nhảy ra.
"Tất cả mọi người nghe kỹ cho ta, nếu các ngươi cho Diệp Lãng mặt mũi thì toàn bộ rời khỏi đây đi, Phong Hoa Tuyết Nguyệt Lâu, nơi này sớm hay muộn Diệp Lãng cũng quay về lấy, đến lúc đó lại mời mọi người đến chơi, bây giờ thì không cần!" Diệp Lãng cảm thấy mình cần thanh minh một chút, lời này của hắn vẻn vẹn chỉ là thanh minh, không phải uy hiếp vân vân.
"..." Mọi người trầm mặc một hối, sau đó một số người từ từ lui về.
"Các ngươi về làm gì, hiện tại chỗ này không phải của Diệp Lãng, là của ta, ta nói được là được!" Lý Ngạn cả giận nói.
Nhưng như vậy cũng không thể ngăn đám người lại, thậm chí không thể làm chậm lại!
"Xin lỗi! Lý công tử, mặt mũi của Thập Tam công tử ta vẫn phải cho, nếu về sau hắn biết ta giúp ngươi chiếm thứ của hắn thì sao ta có thể đối mặt hắn đây." Có người nói thẳng.
"Cáo từ, chỗ này trừ phi Thập Tam công tử trở về mở lại, nếu không ta sẽ không đến nữa!"
"..."
Lập tức trường hợp vốn đang vô cùng náo nhiệt trở nên hết sức lạnh lùng, đám khách tìm vui lui hơn một nửa, xem ra lực ảnh hưởng của Diệp Lãng ở đây vẫn rất lớn.