Mà nhóm người này trên cơ bản chính là lãnh đạo tương lai của Thú Nhân, mượn tộc trưởng Hổ tộc mà nói, hắn đã từng tu hành ở trong đó, không chỉ là hắn, còn có các tộc trưởng Hồ tộc Lang tộc vân vân cũng vậy.
- Ta biết chỗ đó rồi, nghe nói sau khi đi vào phải mười năm sau mới ra được. A, Hổ Nữ, ngươi không cần đi, nếu không ta phải đợi mười năm sau mới nhìn thấy ngươi được...
Đột nhiên Diệp Lãng kịp phản ứng, mười năm không thể ra tức là Hổ Nữ phải ở trong đó đến mười năm?
Hổ Nữ còn chưa kịp trả lời, tộc trưởng Hổ tộc đã nói chuyện:
- Mười năm mà thôi, cũng không phải một trăm năm, Hổ tộc chúng ta có thể sống hơn hai trăm tuổi, mười năm không dài! Hơn nữa nó rất quan trọng với Thái Nhã, làm gì có chỗ nói chuyện của tiểu tử ngươi.
- Mười năm, nhân sinh có mấy cái mười năm...
Diệp Lãng thầm nói.
- Hổ tộc các ngươi sống lâu, người thường chúng ta lại không sống được lâu như vậy...
- Thiếu...
Hổ Nữ nắm tay Diệp Lãng, đang muốn nói cái gì lại bị Diệp Lãng đánh gãy.
Lúc đó Diệp Lãng mang theo nụ cười nói:
- Không sao cả, Hổ Nữ, cũng chỉ mười năm thôi, ngươi đi đi!
Tuy Diệp Lãng rất luyến tiếc Hổ Nữ nhưng hắn cũng hiểu quả thật chuyện này rất quan trọng với nàng. Mười năm thì mười năm a, trong mười năm này mình có thể đi loạn khắp nơi, bây giờ đã có tiểu Nhị rồi, cũng không cô đơn!
- Không, ta không đi, thiếu gia, ta đã rời đi tám năm rồi, ta không muốn lại đợi mười năm nữa! Mười năm lâu lắm!
Hổ Nữ lắc lắc đầu, nàng không hề nghĩ ngợi buông tha cho tương lai của mình.
Tương lai? Tương lai của mình không phải ở cùng thiếu gia sao? Vậy thì liên quan gì đến việc đi Thú Thần Chi Thành? Cũng không phải là buông tha mà là chuyện này không liên quan gì đến mình cả.