"Không sao đâu Nhị tỷ, đừng nhìn đệ đệ như phế tài, đó là hắn lười ra tay thôi nếu thật sự hắn ra tay thì cả chúng ta cũng chưa chắc có thể thắng được hắn.” Diệp Lam Vũ nói. "Diệp Lãng, đừng đùa, nghiêm túc một chút!" Diệp Chỉ Tình phân phó đơn giản như vậy. "Biết biết, các ngươi thực phiền phức, rảnh thì lên khán đài ngồi cho ta, ta muốn đấu, đúng rồi các ngươi định mấy người lên?" Diệp Lãng khu đuổi "nhân sĩ không phận sự", đồng thời cũng hỏi Ái Đức Hoa. "... Chỉ có ta, trận đấu này nếu ta thua thì chúng ta sẽ nhận thua!" "À, như vậy à, vậy thì đơn giản! Tất cả mọi người đi lên, mụ béo, ngươi cũng thu thập một chút rồi lên luôn đi, ngươi biết thói quen của ta rồi..." Diệp Lãng nói. "Đã biết! Ta đã sớm thu thập xong, ta cũng không muốn bị ngươi hại.” Chân Tiểu Yên trả lời, hóa ra nghe Diệp Lãng so đấu nàng lập tức đi thu thập ngay. Chân Tiểu Yên là người hiểu luyện kim thuật của Diệp Lãng nhất, từ nhỏ đến giờ đã bị hắn hại không biết bao nhiêu lần! "Đệ đệ, đừng quá tay nhé! Phong Hành đại nhân, tốt nhất ngươi nên gọi người tăng mạnh phòng ngự trận pháp ở đây đi, tốt nhất là cái loại có thể tiếp thụ cấm chú ấy.” Diệp Lam Vũ một bộ như lâm đại địch nói. Phong Hành trầm mặc một hồi, nhỏ giọng nói: "Có khoa trương vậy sao?" "Tuyệt không khoa trương, tí nữa ngươi sẽ hiểu!" Thất công chúa một bên lên tiếng. "Tốt, ta đi chuẩn bị!" Phong Hành gật đầu nói. "?" Trong ánh mắt Phi Phi tràn ngập sự nghi hoặc, rốt cuộc chuyện này là sao? "Tiểu Phi, lại đây, chúng ta tâm sự nào.” Diệp Lam Vũ cũng học Diệp Lãng gọi Phi Phi, đánh với Phi Phi một lần rồi nàng cảm thấy khoảng cách giữa hai bên cũng gần hơn rất nhiều, không phải có người nói "muốn trở thành hảo bằng hữu thi một trong nhưng cách hữu hiệu nhất là đánh nhau" sao? Cái này gọi là đánh nhau xong mới trở thành bằng hữu, đánh rồi sẽ biết tính cách của đối phương, không thể che dấu được! Từ phong cách chiến đấu của Phi Phi có thể nhìn ra nàng là loại người ngay thẳng, mà nếu không đánh trận này thì không ai biết nàng sẽ mạnh đến vậy. Bình thường tuy nàng kêu kêu gào gào nhưng vẫn không sử dụng vũ lực. "Tốt, về sau chúng ta lại so đấu, đánh với các ngươi thật sướng!" Phi Phi gật gật đầu, rất trực tiếp nói. "Ngươi ở cùng các nàng thì không sợ không có cơ hội đánh nhau..." Lúc này đám người Chân Tiểu Yên cùng Diệp Chỉ Tình đều thầm nghĩ trong lòng. Khi tất cả mọi người rời khỏi sân, lại có vấn đề xuất hiện. "Tiểu Nhị của ngươi như vậy là sao?" Ái Đức Hoa chỉ vào tiểu Nhị bên cạnh Diệp Lãng, nàng vẫn ở bên cạnh hắn, không rời sân. "Không sao, sao sao cái gì?" Diệp Lãng thuận miệng trả lời, cũng không coi hắn ra gì. "Ngươi muốn để nàng chiến đấu sao?"