Lúc này Phi Phi nương theo đám mây lửa rơi xuống, khi mây lửa rơi xuống nàng liền lao về phía hai người Diệp Lam Vũ, góc độ chếch xéo về một bên, đây là một góc độ rất xảo quyệt. Lấy cách đứng đối lưng của hai người Diệp Lam Vũ, mặt bên đã là góc độ tốt nhất rồi, đương nhiên cũng sẽ bị phát hiện nhưng khi các nàng phát hiện thì Phi Phi đã đến gần trong gang tấc rồi, lúc đấy làm gì cũng đã muộn. Đúng vậy, Phi Phi tính toán như vậy, kết quả là nàng đã thành công nếu... trên sàn chỉ có hai người Diệp Lam Vũ thì đúng là đã thành công. Tại thời điểm mấu chốt này, một việc phát sinh làm động tác Phi Phi tạm dừng một chút, nói chính xác hơn là cơ hồ mọi người đều dừng lại, "Đông!" Một tiếng trống vang lên, chấn động thật sâu tâm linh mọi người, có lẽ cũng vì mọi người tập trung quá nên mới làm tiếng trống này đạt được hiệu quả như vậy. Mà tiếng trống này đến từ ngay giữa sân, từ cái trống lớn bên cạnh Diệp Lãng, nãy giờ hắn đang suy nghĩ xem nên gõ cái gì cho tốt, mà rốt cục bây giờ hắn cũng đã động, gõ ra tiếng trống thứ nhất của mình. Kết quả là, tiếng trống này đã cứu vớt cho hai người Diệp Lam Vũ, rất nhanh hai người đã phát hiện ra hành vi của Phi Phi, trong lúc Phi Phi chần chờ, dưới chân nàng lập tức sinh ra vài đạo Băng Thứ sắc bén công kích về phía nàng. Phi Phi xoay tròn một cái, kiếm trong tay nàng phát ra một đạo hỏa kình, hủy diệt tất cả Băng Thứ, tiến hành mạnh mẽ đột phá. "Băng Thuẫn!" Diệp Lam Vũ phóng ra một cái băng thuẫn, bất quá băng thuẫn này không dùng để phòng ngự mà là đánh về hướng Phi Phi, muốn dùng nó để đánh bay nàng. "Bách Điểu Triều Phụng!" Thất công chúa dùng một ma pháp cực mạnh, bất quá cũng không phải công về phía Phi Phi bởi hiện tại người Phi Phi vẫn còn ngọn lửa vờn quanh, ma pháp của nàng không có mấy hiệu quả với Phi Phi, nàng công kích về phía Ái Đức Hoa cùng Tạp Toa. Ái Đức Hoa cùng Tạp Toa cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, hai người cũng có một ít tổ hợp kỹ, có điều không phối hợp hoàn mỹ như Diệp Lam Vũ hai người mà thôi nhưng vẫn làm cho hai nàng rất đau đầu. Chỉ thấy hai người Ái Đức Hoa song kiếm hợp bích, đánh ra đạo đấu khí kỹ, không nhưng giải quyết ma pháp của Thất công chúa mà còn có xu thế tiếp tục công kích. Mà lúc này Diệp Lam Vũ hai nàng cũng cảm thấy vô lực, tựa hồ nếu tiếp tục thì hai nàng cũng chỉ có thể đau khổ chống đỡ, các nàng cũng muốn buông tha cho... "Thùng..." "Thùng thùng..." "Thùng thùng thùng thùng..." Diệp Lãng lại một lần nữa nổi trống, mà lần này cũng làm người ta rung động tâm linh bởi nó bắt đầu có tiết tấu, đây là một loại tiết tấu làm người ta có cảm giác nhiệt huyết sôi trào! Tiếng trống từ trước đến nay vẫn là âm thanh của nhiệt huyết, trong chiến tranh thời Trung Quốc cổ đại trống trận luôn là thứ phải có, từ đó có thể nhìn ra tầm quan trọng của nó trong chiến đấu. Lúc này Diệp Lãng đánh ra một loại tiết tấu trống trận thời cổ đại rung động lòng người nhất, mà dưới sự biểu diễn hoàn mỹ của hắn, tiết tấu này lại càng làm người ta rung động thêm.