"Ừ, quả thật có điểm bệnh... A, không đúng a!" Phi Phi gật gật đầu, nhưng rất nhanh liền phát hiện không thích hợp, sao mình lại cảm thấy Ái Đức Hoa có điểm bệnh chứ? Như vậy sẽ bị Tạp Toa oán trách. Mà khi Phi Phi nhìn về phía Tạp Toa, phát hiện ánh mắt Tạp Toa rất không thân thiện... Làm bộ như không thấy, Phi Phi trực tiếp bỏ qua, đây cũng là thái độ làm người của nàng, không muốn đối mặt thì trực tiếp bỏ qua. Sau đó Phi Phi nói: "Cái kia, Diệp Lãng, hắn cũng không phải muốn ngươi đi mà muốn ngươi ở lại đây thi đấu, đó cũng là hy vọng của ta, ta muốn giáo huấn ngươi!" "Vì sao?" Diệp Lãng khó hiểu hỏi. "Ai bảo ngươi đáng giận như vậy, đây là chuyện mà bao năm qua ta muốn làm nhất, hiện tại rốt cuộc có thể quang minh chính đại tiến hành, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua!" Phi Phi duỗi tay ra, không giấu diếm ý nguyện của mình, nàng vẫn luôn ngay thẳng như vậy. "Ta không hỏi ngươi cái đấy, vì sao hắn bắt ta thi đấu, có ý nghĩa sao?" Diệp Lãng có điểm kỳ quái hỏi. "Cái này..." Phi Phi không nói được gì, kỳ thật chuyện này nguyên nhân xuất phát từ chính nàng. Tình huống cụ thể là thế này, nửa tháng trước Diệp Lam Vũ cùng Thất công chúa bảo Phi Phi đi xác nhận một chút xem rốt cuộc có phải Diệp Lãng giúp Ái Đức Hoa không. Đối với việc này Phi Phi cũng cảm thấy có điềm hoài nghi, vì vậy mới đi hỏi hơn nữa là làm trò trước mặt Tạp Toa hỏi. Ái Đức Hoa không bỏ xuống mặt mũi được liền phủ nhận, nói mình chỉ đúng dịp gặp qua Diệp Lãng một lần, chưa từng nhờ Diệp Lãng hỗ trợ, mà lần đó hắn chiến đấu với Diệp Lãng cũng là dựa vào bản lĩnh thực lực. Đối với điều này, tuy Phi Phi cảm thấy Diệp Lãng quả thật không có bổn sự gì, đều dựa vào âm mưu thủ thắng nên cảm thấy có điểm tin tường Ái Đức Hoa. Bất quá, tuy rằng như vậy nàng vẫn hoài nghi Diệp Lãng giúp Ái Đức Hoa, nếu không lấy cái loại tính cách của Diệp Lãng sao lại chạy tới tham gia kén rể?