Chân Tiểu Yên chăm chú nghe lời Diệp Lãng nói ghi nhớ lại không bỏ xót chữ nào, hơn nữa còn lấy ra một cuốn sổ nhỏ ghi lại trọng tâm.
Có điều trọng tâm không phải là trọng tâm của cách nấu nướng mà là cái loại cảm giác Diệp Lãng thích, nàng chỉ ghi nhớ lại những hương vị mà Diệp Lãng thích nhất thôi.
Diệp Lãng vừa nói xong, Chân Tiểu Yên lập tức lấy tài liệu ra, bắt đầu tự chế gia vị, sau đó thử nướng cho hắn ăn.
Mặt khác, khi Diệp Lãng và Chân Tiểu Yên ra góc nghiên cứu nấu nướng, Diệp Lam Vũ cùng Thất công chúa đã tiến vào sân, hành lễ với đối thủ, ý bảo các nàng đã chuẩn bị tốt, có thể bắt đấu chiến đấu!
"Xin hỏi bọn họ làm sao vậy?" Đối thủ đã biết sự tồn tại của Chân Tiểu Yên, vốn đã rất không thích rồi giờ lại thêm Diệp Lãng nữa, điều này làm họ cảm thấy bị giẫm đạp lên tôn nghiêm của mình.
Tựa như lúc trước có người cầu Chân Tiểu Yên lên sân khẩu, bất quá nàng lại nói mình không biết chiến đấu, trên thực tê quả thật là nàng không biết.
Mà với cách nói của Chân Tiểu Yên tất nhiên đối thủ sẽ không tin, bọn họ tiếp tục yêu cầu Chân Tiểu Yên lên sân khấu, vì thế mà Diệp Lam Vũ thấy chán, trực tiếp động thủ.
Sau đấy các đối thủ đều hiểu vì sao đội ngũ này chỉ có hai người lên sân khấu, kỳ thật căn bản không cần nhiều người làm gì, riêng hai nàng đã đủ ngạo thị toàn trường rồi!
Trong đám đệ tử không có mấy ai là đối thủ khi Diệp Lam Vũ cùng Thất công chúa liên thủ, cho dù là năm người cũng vậy!
Mà người có thực lực cao hơn hai người thì trên cơ bản sẽ không đến tham gia hỗn hợp tổ không quan trọng lắm này, nên Diệp Lam Vũ hai nàng rất nhẹ nhàng lấy được thắng lợi!
Có điều dù những người này biết rõ hai nàng có thực lực nhưng vẫn cao ngạo cho rằng năm người mình mạnh hơn hai người này rất nhiều, nhưng tổ trước chẳng qua chỉ là phế vật mà thôi.